a

Hà Huyền Chi

a

Hoàng Cầm

a

Hoàng Nhật Thơ

a

Hoàng Phong Linh - Võ Đại Tôn

a

Ngô Minh Hằng

a

Nguyễn Thị Ngọc Hạnh

a

Thăng Long

a

Thanh Ty

a

Vũ Hoàng Chương

a

Vườn thơ "châm biếm"

a

Vườn thơ "Mỉm Chi Cọp"

Vườn thơ

Hoàng Phong Linh - Võ Đại Tôn

Nước trôi mồ Mẹ

(Bão số 9 đang tàn phá miền Trung Việt Nam – do dự báo sai lầm của đài khí tượng trung ương của cộng sản Việt Nam cho nên dân chúng không kịp đề phòng hoặc di tản. Xin chép lại bài thơ đã sáng tác trước đây để thân gửi quý Bạn Đọc. Bài thơ này vừa được Ca-Nhạc sĩ Nguyệt Ánh phổ nhạc và sẽ được phát hành trong CD sắp tới của Nguyệt Ánh (Hưng Ca Việt Nam).

Quý bạn nào muốn nghe bản nhạc này xin vào đây.



Con quỳ bên ni dòng sông

Bên tê mồ Mẹ.

Trời ơi, nước ngập tràn đồng

Từng khúc xương trôi đau lòng con trẻ.

Con mang trong người thịt xương của Mẹ

Chừ trông nước lụt dâng về

Con còn bên ni, Mẹ mất bên tê,

Sóng bao la vỗ, bốn bề Mẹ mô ?

Ngày xưa Mẹ chết, con khóc mắt khô

Chừ xương Mẹ trôi, hồn con nước lụt.

Nước dâng ngùn ngụt

Cuốn mái tranh nghèo.

Sóng cuộn mang theo

Ngày vàng bên Mẹ.

Con nhớ ngày xưa tiếng con thỏ thẻ

Đòi đi theo Mẹ nhóm buổi chợ làng.

Mẹ dắt tay con qua xóm, hoa vàng

Nở tươi bờ dậu.

Con kêu : “Mẹ ơi, tưởng đàn bướm đậu”

Mẹ cười, bóp chặt tay con.

Con nhớ những lối đường mòn’

Trâu bò qua lại.

Buổi chiều đơn sơ, lũy tre nằm ôm nắng quái

Con đùa với bóng cau nghiêng.

Mẹ la : “Coi chừng tối ngủ không yên

Giật mình con khóc, bà Tiên bả buồn”

Con nhớ những mùa mưa tuôn

Gió Đông kéo về lạnh buốt.

Trong lòng Mẹ, con nằm co rút

Mẹ chuyền hơi ấm tình thương

Con mê giấc ngủ đêm trường, Mẹ vui.

Con nhớ dòng sông êm xuôi

Trôi về phố Hội.

Giặt áo bên con Mẹ ngồi mỗi tối

Con nhìn cá đớp trăng sao.

Mỗi lần sao chuyển ngôi cao

Con đưa ngực nhỏ, sao vào hồn Thơ.

Nhìn con, Mắt Mẹ đầy mơ

Con đòi Mẹ cõng, hờ ơ... Mẹ hò.

Chừ con về, nước lũ sóng to

Xoáy cửa, phăng nhà

Xốc trôi mồ Mẹ !

Xương theo dòng sông ngày xưa ra bể

Vì chưng lòng Mẹ : - Đại Dương.

Mẹ sống lầm than cho con tình thương

Chừ Mẹ chết đi, mồ trôi nước lụt.

Con quỳ bên ni, linh hồn tê buốt

Mần răng mà về bên tê chừ, Mẹ ôi !

Quê hương nước ngập tận trời

Hồn con khóc suốt một đời không nguôi !...

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn phim

Vườn ảnh

Vườn thơ

Tâm bút

Danh ngôn

Truyện ngắn

Sách Lịch sử

Truyện Lịch sử

Tội ác cộng sản

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Kiến thức phổ thông

Cười là liều thuốc bổ

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

 

© 2005 HuyenThoai.Org – Sunday, 23 January, 2011 19:20