Ngày xưa, nó độc quyền Yêu Nước !
Ngày nay, nó độc quyền Bán Nước !
Nghe sao mà lộn ngược !
Nghe sao mà lạ kỳ !
Cớ sự thế nào, hãy nói thật đi, còn cứu chữa
Kẻo mang tội Tổ Tông và làm nhơ Lịch Sử
Nó vốn thật là bầy quỷ dữ
Nó vốn thật là lũ sài lang
Lốt con người thì nó mang
Còn lòng dạ đầy thú tính
Ngày xưa, nó độc quyền Yêu Nước
Hễ ai không yêu nước giống nó
Nó mượn tay ngoại bang gông cùm
Hoặc chính nó cho đi mò tôm
Phan Bội Châu chết trong nhà tù Pháp
Bao lãnh tụ quốc gia, đảng phái chính trị tan nát
Thuộc hạ thì nó tắt cùm, xỏ xâu
Dân gian thì nó tắt bùm, treo đầu
Từ cột đèn phố phường, đến gốc cây thôn xã
Ngày xưa, nó độc quyền Yêu Nước
Toàn dân chống giặc, công lao Đảng cướp
Toàn dân đổ máu, thành công Đảng quơ
Toàn dân xương khô, thành trì Đảng trị
Sau năm 1954
Sau năm 1975
Rõ hơn ban ngày, còn gì nói nữa
Nào là, cải cách ruộng đất, trăm hoa đua nở
Nào là, địa chủ phú nông, thi nhau đấu tố
Nào là, tư bản mại sản, đuổi cổ, tịch biên
Nào là, bình đẳng bình nghèo , hốt hết, đổi tiền
Dân, quân, cán, chính : gom đi cải tạo
Ngày xưa, nó độc quyền Yêu Nước
Toàn dân phải nằm trong bàn tay sắt máu, sách lược
Toàn nước phải đảo điên bởi hợp tác xã, quốc doanh
Thành thị nghèo xơ, làng quê nát mành
Nó loay hoay xét lại, đổi mới
Mở đầu này, cột đầu kia chưa khỏi
Thả đầu kia, kéo đầu nọ, đu dây
Cả nước ngục tù, cả nước đọa đày
Nó ngất ngưởng tư bản đỏ, lâu đài dinh thự phây phây
Còn người dân thì cơm củ ngô khoai, thắt lưng buột bụng
Ngày nay, nó độc quyền Bán Nước
Tại sao hết Yêu Nước rồi Bán Nước
Yêu chỉ là sách lược, chiêu bài
Nó yêu chất ĐỎ, chứ yêu ai
Làm gì có chuyện yêu dân, yêu nước
Còn Bán, cũng là sách lược, chiêu bài
Nó Bán, để đảng trị vững ngai
Chứ Tổ quốc này, Quê hương này, Dân tộc này
Đâu phải của nó
Mác, Lê Nin, Stalin, Mao, mới là mã tổ
Tố Hữu khóc Thương Tới Mười không nhớ sao
Hồ tặc nói, xuống suối vàng gặp lại cho thỏa ước ao
Vậy mà nó bắt con nít :
“Đêm qua, em mơ gặp tặc Hồ
Râu tóc dài, thân thể xác xơ
Hồ thẹn thùng, tại vì tớ đấy
Quẳng Đảng đi, cứu nước, nhớ chưa”
Ngày nay, nó độc quyền Bán Nước
“Cha già dân tộc”, bài hát kia nó biết không sau thì trước
Cả dân tộc mình, đâu tha thứ nó đâu
Nó đâu là con người
Nó chính là đầu ngựa mặt trâu
Đội lốt người nhưng chính là ma quỷ
Vì ma quỷ, nên ánh sáng tối kỵ
Nên nó Bán Nước mà bán trong bóng tối đêm đen
Định ước, hiệp ước kia, chỉ có bọn nó tắt đèn
Miễn sao ăn cho đồng và chia cho đủ
Ngày nay, nó độc quyền Bán Nước
Dinh Bắc Bộ, nó chia nhau chế ngự
Cửa Ba Đình, nó chia nhau trị vì
Cắt biển, cắt đất, nó có ngại chi
Lịch sử và cơ đồ, nó còn bóp méo
Nam Quan ơi, lung linh cửa ải
Bản Giốc ơi, lồng lộng non cao
Hoàng Sa ơi, hải đảo xạc xào
Trường Sa ơi, mênh mông biển nhớ
Vịnh Bắc Bộ, ngàn trùng sóng vỗ
Bạch Đằng giang, trầm bổng oai linh
Cao Nguyên kia, Trường Sơn vặn mình
Đừng động thái mập mờ Bôxít
Quả là ô nhục, cho Đất nước năm ngàn năm văn hiến
Quả là ô nhục, cho Dân tộc hùng anh bất khuất kiên cường
Quả là ô nhục, cho dòng giống Lạc Hồng kim cổ soi chung
Phải chấm dứt độc quyền Yêu Nước,
Và độc quyền Bán Nước
Hỡi toàn dân Việt Nam
Hỡi toàn nước Việt Nam
Triệu triệu con tim
Triệu triệu tấm lòng
Muôn người như một
Hãy trổi dậy, phất cờ
Biến ô nhục thành triều sóng
Biến ô nhục thành bão thổi
Biến khổ đau thành ngọn lửa
Biến tang thương thành can trường
Cứu Dân tộc, cứu Đất Nước
Cứu Quê hương, cứu Cơ đồ
Hàn gắn đổ nát, xây dựng yêu thương
Kiến tạo thái hòa, an bình thịnh trị
Hồn thiêng sông núi, phò trì gia hộ
Dân tộc kiêu hùng, trọn vẹn sắt son
Biển rộng sông dài, tình tự keo sơn
Tổ quốc Việt Nam , muôn đời tươi sáng.
Tháng 3 – 2009