a

Hoàng Cầm

a

Hoàng Nhật Thơ

a

Hoa Văn

a

Ngô Minh Hằng

a

Nguyễn Thị Ngọc Hạnh

a

Thanh Ty

a

Vũ Hoàng Chương

a

Vườn thơ " Châm biếm "

a

Vườn thơ " Thấu tâm can "

Vườn thơ

Thấu Tâm Can

Nó, lại bày trò bô-xít...

 

Nó, lại bày trò Bôxít
Hỡi cái bọn giặc Tàu phương bắc

Mộng xâm lăng, bá chủ bá quyền
Cha ông bay, đã tráo trở tiền khiên
Nay đến bay, dở đủ trò tai ách
Ai lạ gì cái tên Trung Quốc
Đỏ chết người dưới bàn tay sắt máu tên Mao
Rồi hồng lên bạo lực Chu Ân Lai
Tiếp tục phết Cẩm Đào, mệnh danh nước lớn

Nó, lại bày trò Bôxít
Hỡi cái bọn mắt xếch phương bắc
Mông Cổ kia, điêu đứng giữa rừng thiêng
Tây Tạng kia, hết thở giữa núi triền
Bắc Hàn kia, lụn tàn trong vũng chết
Còn Hồng Kông, ra sao, ai không biết
Còn Đài Loan, cái eo biển hận thù
Hai nước hai đường Quốc - Cộng mịt mù
Bạo lực thi nhau, chỉa mũi dùi lăm le, còn mất

Nó, lại bày trò Bôxít
Hỡi cái bọn giặc lùn phương bắc
Việt Nam ta quyết vạch mặt chỉ tên
Chỉ cái bọn Cộng Tàu - Cộng Việt váo vênh
Chứ dân tộc Việt Nam không bao giờ tha thứ
Hai Đảng Cộng chúng bay, ăn chia một lũ
Đất nước ta, các ngươi cắt biển, biên giới, đất liền
Ải Nam Quan của ta,
Năm ngàn năm lịch sử hùng thiêng
Thác Bản Giốc của ta,
Cả 6 tỉnh địa đầu là thạch kiềng đuổi giặc

Nó, lại bày trò Bôxít
Hỡi cái bọn ba tàu phương bắc

Hỡi hai Đảng Cộng, một nòi chết tiệt
Các ngươi câm mồm, im thít Tam Sa
Trung Quốc làm gì mà có Nhị Sa
Biển Đông – Thái Bình, bỗng nổi phong ba
Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam muôn thuở
Mảnh đất Việt Nam, oai linh từ độ
Vua Hùng Vương, quốc tổ dựng cờ
Năm ngàn năm, giữ vững cơ đồ
Từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau
Liền biển, liền trời, liền ranh, liền giới

Nó, lại bày trò Bôxít
Hỡi cái bọn giặc lùn, mắt xếch

Rừng Trung Hoa mông mênh kia, sao không khai thác
Núi Trung Hoa bao la kia, sao không khẩn hoang
Mắc mớ gì Cao Nguyên nước Việt trời Nam
Giữa lòng tổ quốc, các ngươi cũng cắm đầu húc tới
Một ngàn năm Bắc thuộc, dân ta luôn nhớ
Biết bao lần ngươi mượn cớ đi qua
Mượn và đi, rồi dẫm nát trầm kha
Ngậm thuốc lú, sao ỡm ờ lẩn thẩn
Năm 1979, nó « dạy bài học » đất trời dậy sóng
Cái chữ bài học, xấc xược, kẻ cả, lôi thôi
Dân của bay, dùng tiếng dạy, chưa chắc chịu đời
Huống chi ta, mà ngươi dùng tiếng dạy

Nó, lại bày trò Bôxít
Hỡi cái bọn Đảng Cộng dãy chết

Quốc có quốc pháp
Gia có gia quy
Việt Nam muôn thuở
Trung liệt cao kỳ
Việt Cộng muốn rút cổ, co đầu, bán nước, buôn dân
Hãy cuốn gói chạy làng
Qua bên nó mà cúc cung chầu thiên tử

Chứ Tổ quốc Việt Nam này

Chứ Dân tộc Việt Nam này

Năm ngàn năm trước, oai hùng chế ngự

Năm ngàn năm sau, dõng dạc ngẩng đầu

Mãi mãi thiên thu, chấn động năm châu

Dòng giống Lạc Hồng, trời Nam rực sáng

Không có cái chuyện : bày trò Bôxít

Không có cái chuyện : hiệp định, hiệp ước

Không có cái chuyện : xén biển, xén bờ

Không có cái chuyện : hải đảo, trên khô

Tất cả mọi người Việt Nam

Dù trong nước hay ngoài nước

Dị khẩu đồng âm

Khác miệng cùng lời

Nhất nhất tuyên ngôn

Đất nước Việt Nam

Và , Dân tộc Việt Nam , bất diệt !!!

Tháng 3 – 2009

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn phim

Vườn ảnh

Vườn thơ

Tâm bút

Danh ngôn

Truyện ngắn

Sách Lịch sử

Truyện Lịch sử

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Kiến thức phổ thông

Cười là liều thuốc bổ

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

 

© 2005 HuyenThoai.Org – Monday, 3 January, 2011 5:50