Tôi muốn trở về trên quê hương đau khổ
Làm người giáo viên tiểu học trường làng
Với mái đầu xanh có cần chi sách vở
Chỉ đem yêu thương gieo rắc ngập tràn
Còn hơn được làm ..... " Ông này , bà nọ "
Để trở về bằng áo gấm thênh thang
Tung tiền mua vui trên những giọt lệ chứa chan
Ra ngoại quốc và khom lưng vâng dạ
Trên bàn tiệc bao mặt mo cười hể hả
Hãnh diện nghênh ngang với thành tích ăn chơi
Con nọ , con kia , thì tao đã ......... " thịt " rồi
Những đứa bé mười ba, mười bốn tuổi
Tiên sư chúng bay..!! (Xin lỗi , cho tôi chửi )
Những hạng người làm tôi lộn mửa ra đây
Những loại ...... " cỏ đuôi chó " khốn nạn này
Sẽ có ngày người ta lôi lên tận gốc
Không say rượu nhưng tôi say nước mắt
Nhớ lúc xưa tôi tuổi mười bốn , mười lăm
Tâm hồn tôi sáng như ánh trăng rằm
Lòng chúng tôi như một tờ giấy trắng
Mỗi tết về là lăng xăng vui lắm
Chạy ngược xuôi tìm lá gói bánh chưng
Đêm khuya lạnh bên ánh lửa bập bùng
Lấy trứng bỏ vào nồi luộc ké
Chờ mẹ ngủ quên, chúng tôi vớt ra thật khẽ
Đem ra sau nhà ăn lén lút với nhau
Thời buổi chiến tranh vui đùa dưới ánh hoả châu
Niềm vui tuổi thơ vẫn tràn đầy hạnh phúc
Hôm nay thời bình , lại nhờ đảng ra công giáo dục
Tuổi thơ vui với .... " kế hoạch nhỏ ", ...... " túi nylon "
Thầy giáo giờ ra chơi , đi lấy hộp kẹo bông
Bán cho các em để kiếm tiền thêm chút đỉnh
Cô giáo với quán cà phê trong một vài xó xỉnh
Đứng hầu bàn để phụ với tiền lương
Tệ hơn nữa thì đi bán ............ bia ôm
Gặp học trò bước vào , ngỡ ngàng trong nước mắt
Đó là tôi đã ngưng ngay tức khắc
Có nhiều điều tôi không muốn nói ra
Sợ hiểu lầm tôi ăn nói điêu ngoa
Khi thấy những điều lẽ ra không nên nhắc
Những mảnh đời làm tim tôi se thắt
Làm sao mà tôi không khóc được hả trời
Nhưng giòng lệ tôi cạn sạch đã lâu rồi
Dù có muốn cũng chẳng còn khóc nổi
Ôi ..!! Cuộc đời người dân ..... " chủ nghĩa xã hội " ..!!
Còn phút nào để nghĩ tới tương lai
Mọi người âm thầm, cắm cúi ..... mạnh đường ai
Sống khắc khoải trong vũng bùn lầy lội
Tôi biết người tôi mang nhiều thứ tội
Tội với gia đình, với tổ quốc, bản thân
Để đất nước lọt vào tay bọn sát nhân
Tội tày trời , chẳng ai tha thứ nổi
Với gia đình , tôi để cho tha phương trôi nổi
Với quốc gia , tôi để chúng chia cắt bán buôn
Với đồng bào , tôi để phải uất nghẹn căm hờn
Với bản thân , tôi để bị dày vò tiếc nuối
Tôi phải làm gì nữa đây ..!!?? Thượng đế hỡi
Để dân tôi được thấy mặt tự do
Để trẻ thơ biết cảm giác bữa ăn no
Để lại nghe những giọng hò trên sông vắng
Để giang sơn không còn bị đem ra bán đứng
Để cơ nghiệp cha ông không gãy đổ tan hoang
Khi dân tôi còn gục ngã dưới khổ oan
Tôi còn mơ ước thiên đàng làm chi nữa ..!!??
Ly Hương
( Người tỵ nạn buồn thảm )