a

a

Nguyễn Thị Ngọc Hạnh

  1. Dũng sĩ chống Tây
  2. Tên Người là Nguyễn Văn Lý

a

Hoàng Cầm

  1. Bên kia sông Đuống
  2. Kịch thơ : Hận Nam quan
  3. Lá Diêu bông

a

Vũ Hoàng Chương

  1. Nguyện cầu
  2. Quên
  3. Trả ta sông núi

a

Vườn thơ " Mỉm Chi Cọp "

  1. Anh Lính Việt Nam ơi
  2. Anh và tôi
  3. Bác giang hồ
  4. Biệt kích cô đơn
  5. Cá kình nhược tiểu
  6. Cam chịu
  7. Chiến sĩ vô danh
  8. Đã bao giờ em biết
  9. Đại bàng gãy cánh
  10. Đây An lộc
  11. Em gái
  12. Em gái cưng
  13. Kỷ niệm xưa
  14. Mảnh đời
  15. Mẹ
  16. Mẹ Thu
  17. Mẹ và lính
  18. Mẹ yêu
  19. Một ánh sao rơi
  20. Muộn màng
  21. Nghẹn ngào
  22. Nghiệt ngã
  23. Những cánh hoa không nở
  24. Quê hương tôi
  25. Thân phận lính
  26. Thằng bác
  27. Thiên thần mũ đỏ
  28. Tiễn anh
  29. Tội nhân
  30. Ước mơ
  31. Vinh danh Thiên nga
  32. Xuân tha hương

a

Vườn thơ " Thấu tâm can "

  1. Ngày xưa , nó độc quyền Yêu Nước ! Ngày nay , nó độc quyền Bán Nước ! Nó độc quyền YÊU NƯỚC và độc quyền BÁN NƯỚC !
  2. Nhớ tháng Tư đen .
  3. Nó , lại bày trò Bôxít !!!
  4. Nó nói , Cộng Sản bây giờ đâu giống Cộng Sản hồi xưa
  5. Sao NÓ có quyền BÁN NƯỚC
  6. Ta nêu đích danh bọn giặc thù truyền kiếp

Vườn thơ

Mỉm Chi Cọp

Tội nhân

Tôi là một tên chiến binh bại trận
Ngay từ khi tuổi mới chớm đôi mươi
Lon lá trên vai chẳng có được một đôi
Lính hạng bét làm gì mà với tới

Có mấy con đào xếp tôi xin hết trọi
Ngay cả bạn bè tôi cũng thản nhiên cho
Xong rồi lại vác xe chạy vòng vo
Tìm "em" khác thì cũng không mấy khó

Mấy cô bạn có nhiều khi nhăn nhó
Anh chàng này có máu lạnh ta ơi
Có một lần chắc đã hết chuyện chơi
Giới thiệu luôn người tôi yêu tha thiết

Xong chuyện rồi, về nhà buồn da diết
Ray rứt luôn mãi đến tận bây giờ
Chẳng biết chừ chúng đã cưới nhau chưa
Nếu không xong chắc tôi còn buồn hơn thế nữa

Tuổi đôi mươi cuộc sống đầy căng nhựa
Bước chân đi không một chút suy tư
Lăn lộn quanh năm sống chết từng giờ
Với thân phận làm một tên lính nhỏ

Bất cứ cuộc chơi nào tôi cũng đều không bỏ
Nghỉ phép về đào đến rước ăn kem
Đi ăn kem cũng chạm trán một vài em
Chúng cãi lộn còn mình chui ngõ sau đi trốn

Mẹ tôi vẫn chửi : "mày là thằng hư đốn
Sao cứ đi chọc ghẹo con gái người ta"
Tôi cứ chối quanh hoặc chỉ biết cười xoà
"Tụi nó cãi nhau chứ con đâu có biết"

Rồi sau đó lại lên đường đi biền biệt
Xếp của tôi thường nhiếc : "Lính ba gai
Cho mày đi ra mặt trận dài dài,
Chừa cái tật phép lần nào cũng trễ"

Nhưng tôi nghĩ chết cũng đâu phải dễ
Nên nhởn nhơ tôi cứ mặc cho trời
Tật ham vui ở khắp mọi nơi nơi
Ngay tuyến đầu cũng tìm cơ hội tới

Phòng không địch nằm xa xa phía dưới
Thằng bạn ngồi bên ra giá cá liền
"Tao đặt cho mày một nửa tháng tiền,
Nhưng chỉ bắn một băng thôi nha "cha nội"

Chụp "Minigun" tôi quay sang bắn vội
Khẩu phòng không bốc khói chúi sang bên
Thằng bạn ngồi lên miệng chửi liền liền
"Chó ngáp....ăn hên, xa vậy mà cũng trúng"

Tôi cười nhìn thằng bạn đang lúng túng
Ha..,ha..,ha...!! Cứ thấy khói ăn tiền
Trong trận này mày thua mấy ván liền
Chẳng biết có tiền chung tao hông đó

Thằng bạn nổi khùng mặt mày nhăn nhó
Có tiền rồi thì ráng hốc nghe "con"
Đừng để cho thân xác héo gầy mòn
Máy bay rớt lại thành con ma đói

Tuổi trai trẻ chúng tôi là thế đấy
Thản nhiên đi không một mảy lo âu
Chẳng chút suy tư nghĩ ngợi ở trong đầu
Lúc nước mất bấy giờ tôi mới hiểu

Khi nhìn thấy những đoạ đày đủ kiểu
Của quân thù đặt lên cổ dân tôi
Khi tôi nhìn ra thì đã muộn mất rồi
Quỷ đã thống trị suốt từ Nam ra Bắc

Ngày qua ngày quả tim tôi héo hắt
Đêm từng đêm quay quắt với quê hương
Thế hệ sau nhìn tôi với chán chường
Thôi bỏ đi chuyện qua rồi đừng nhắc

Nhìn trong gương tôi thấy ngay tức khắc
Kẻ đã góp phần làm mất cả quê hương
Nên bây giờ tôi mới phải tha phương
Quay trở lại, đành thôi, quay trở lại

Vì tuổi xuân đâu thể chờ được mãi
Nhìn trong gương bạc gần nửa mái đầu
Quê hương tôi không thể đợi ai đâu
Quay trở lại, quê hương ơi....!!, Tôi trở lại

Tôi trở lại với trái tim điên dại
Chữ TỰ DO xin được đổi máu xương
Không chờ ai ban bố chút tình thương
Phải giành lấy, chính tay mình phải lấy

Các bạn ơi, đừng tìm đâu hết thẩy
Sẽ chẳng bao giờ bạn thấy TỰ DO đâu
Cũng đừng tìm ai để lạy lục van cầu
Vì chẳng ai có mà lai đem cho bạn

Còn Thượng Đế chỉ ban cho dân tộc nào xứng đáng
Dám đứng lên giành lấy giữ trong tay
Mới hiên ngang nhận lấy phước báu này
Đừng đợi nữa, hãy tiếp tay, đừng đợi nữa

Dù có phải thêm một lần ngã ngựa
Cũng không thèm an phận ở nơi đây
Khi anh em tôi còn đang mãi đoạ đầy
Thân chùm gởi thì sống làm chi nữa

Ngồi trước mâm cơm thức ăn thừa mứa
Hốc lắm vào cũng lộn mửa mà thôi
Thêm vài năm rồi cũng hết một đời
Đặt một tụ, đánh thêm canh bạc cuối .

Ly Hương

( Người tỵ nạn buồn thảm )

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn thơ

Tâm bút

Truyện ngắn

Sách Lịch sử

Truyện Lịch sử

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

a
© 2005 HuyenThoai.Org – Friday, 21 May, 2010 3:55