Máu anh loang mặt đất
Thấm ướt đỉnh đồi xưa
Em giờ đây vẫn khóc
Đau biết mấy cho vừa
Anh đã đành yên nghỉ
Chôn chặt giấc mộng đời
Ngày tiễn đưa anh chỉ
Những tiếng thét thấu trời
Ra đi là vĩnh biệt
Chẳng một nấm mộ chôn
Anh chết đi phần xác
Em tan nát phần hồn.
Anh ra đi vì nước
Em cất bước vì nhà
Có phải cả hai ta
Đều sinh lầm thế kỷ
Tiễn Anh....!!
Có những chuyện không bao giờ muốn viết
Vì viết ra chẳng biết...........để làm chi..??
Nhưng có chuyện lại nhất định phải ghi
Và phải nhớ dù lòng như dao cắt
Mỗi giòng thơ là một giòng nước mắt
Mỗi một lời là một nhát dao đâm
Xác còn đây, hồn đã chết âm thầm
Chỉ còn lại thân hình chưa nát rữạ
Tôi đã kể và sẽ còn kể nữa
Những chuyện buồn trong thế kỷ hai mươi
Chuyện bàn tay xưa từng đã giết người
Giờ cũng biết đưa lên chùi nước mắt
Chuyện quả tim thương yêu đầy chất ngất
Đã bao lần thoi thóp nhịp yêu đương
Biết bồi hồi, khi nhớ đến quê hương
Mà xưa kia cũng đã từng lạnh giá
Trên đường đời nổi trôi muôn vạn ngả
Chuyện tưởng như vừa mới đó hôm qua
Viết cho ai chưa từng nếm can qua
Sẽ thấu hiểu sao chiến tranh nghiệt ngã
Viết hộ người đã cho đi tất cả
Viết thay người nằm xuống chẳng ai hay
Viết cho người đang còn sống hôm nay
Cố lê lết những quãng đời tơi tả
Ai dám nói chẳng còn gì xa lạ
Những chuyện vui, chuyện buồn tủi, tang thương
Chuyện chiến tranh, chuyện chết chóc sa trường
Chuyện trở về, chuyện ra đi vĩnh biệt
Đây..!! Thêm một chuyện tang thương có thiệt
Được viết ra từ mắt thấy tai nghe
Ai đã từng đi xuôi ngược trăm bề
Cũng chẳng hiểu nỗi lòng tên đao phủ
Chuyện người sĩ quan Cộng Hoà năm cũ
Dắt đoàn quân đi đánh giặc phương xa
Gặp quân thù phục kích giữa rừng già
Bị thương nặng, toán quân tan tác cả
Địch đem anh lên đỉnh đồi hành hạ
Đóng anh vào cây thánh giá oan khiên
Rồi từ từ chúng hành hạ ngày, đêm
Cho thoả mãn tính dã man, khát máu
Chúng xẻo thịt, anh kêu trời không thấu
Tiếng thét gào lồng lộng giữa trời xanh
Được truyền đi qua chục máy phóng thanh
Cho lính biết để đến giành anh lại
Bạn anh đau đớn, sững sờ, tê dại
Kéo quân lên để giải thoát cho anh
Mỗi lần lên, chục chiến sĩ hy sinh
Bao lần đánh bấy nhiêu lần dội lại
Trò khốn nạn, kéo dài như thế mãi
Lên chục lần đã mất mấy mươi quân
Nhưng cứ mỗi lần các bạn dừng chân
Địch lại xẻo thịt anh thêm lần nữa
Anh đau đớn, lại kêu gào, giãy dụa
Bạn anh đành quyết định xé lòng nhau
Chấm dứt trò khốn nạn tại tuyến đầu
Gọi trực thăng đưa anh vào........giấc ngủ
Một chuyến bay, như trăm, ngàn phi vụ
Trên đường về sau một buổi hành quân
Lòng thầm vui vì sắp gặp giai nhân
Bỗng lệnh gọi khi "chim" đang về "tổ"
Bravo ! bravo ! các anh nghe có rõ..?? (1)
Nhận lệnh qua tần số trả lời ngay..!!
Trình "Đại Bàng" chúng tôi vẫn còn đây..!! (2)
Chờ trên máy có yêu cầu khẩn cấp..!!
Bên quân bạn cần chúng ta rất gấp..!!
Các "Bravo" quay ngược trở lại ngay
Một cánh quân cần các bạn "vỗ tay". (2)
Để đưa tiễn người anh vừa bị nạn..!!
Phi hành đoàn ngồi nhìn nhau kinh hoảng
Hai "Bravo" quẹo gắt giữa lưng trời
"Mục tiêu" xa, trơ trọi, giữa đỉnh đồi
Đang giãy dụa, oằn mình trên thánh giá
Vào "đội hình" các "Bravo" vội vã
Rocket lên, còn lại được bao nhiêu
"Đi hết tiền",.... đánh láng, chỉ một chiêu
Đừng chừa lại lần thứ 2 đấy nhé
Tiếng xác nhận trong nón bay thật khẽ
Quân bạn đây..!! Các anh giúp ngay cho
"Mục tiêu" là.........cây thánh giá chơ vơ
Người trên ấy là "Thẩm Quyền" tôi đó (3)
Trên máy nhắm "mục tiêu" xa..............nho nhỏ
Đang oằn mình giãy dụa tựa con giun
Bóng vài thằng quân địch,......bé con con
Đang chạy trốn, bỏ mình anh ở đó
Người xạ thủ chợt nghe mồ hôi nhỏ
Run run sờ cò súng lạnh trong tay
Sợi thần kinh căng thẳng tưởng đứt ngay
Răng nghiến chặt ngồi chờ câu "tác xạ"
Tiếng lệnh "bắn.!!" vang bên tai vội vã
Sáu ngàn viên đạn chụp xuống thân anh
Người xạ thủ nghe nước mắt chạy quanh
Khi rocket tuôn ào ra một loạt
Đất, khói, máu,... cùng tung lên ào ạt
Tiễn anh đi một "Từ Hải" hôm nay
Xác thân anh tan nát với cỏ cây
Anh "được" chết, chết trong tay quân bạn
Ôi..!! nghiệt ngã, ôi...!!chiến tranh. khốn nạn..!!!
Còn lời nào để nói tiễn đưa nhau
Anh..!! anh ơi..!! em vẫn mãi nguyện cầu
Cho anh được ngậm cười nơi chín suối .
Ly Hương
( Người tỵ nạn buồn thảm )
(1) Bravo : Danh hiệu của trực thăng võ trang
(2) Đại bàng : Danh hiệu của cấp chỉ huy Không Quân
(3) Thẩm quyền : Danh hiệu của cấp chỉ huy Lục Quân