Vần thơ gởi tặng cho ai ..
Tuổi xuân lặng lẽ chôn ngoài biên khu ..
Lẻ loi riêng một cánh dzù ..
Âm thầm ngã gục , người tù vô danh ...
Thiên Thần Mũ Đỏ
Trong không gian bao nhiêu Hoa Dù nở
Vũ trụ ngoài kia vương dấu bấy nhiêu giầy
Tổ quốc ghi ơn Thiên Thần Mũ Đỏ
Cánh Hoa Dù gói xác mấy ai hay
Trách nhiệm nặng nề trên đôi vai gian khổ
Khắp các rừng sâu đều có dấu chân anh
Để lại hậu phương tình người em gái nhỏ
Chờ anh trở lại dệt mộng lành
Mùi nước hoa thay bằng mùi khói súng
Anh vẫn thường lấy chiến địa làm nhà
Người tình nhỏ là cô M16
Bế trên tay đi khắp chốn gần xạ
Giao thông hào thường làm căn phòng nhỏ
Tiếng dế kêu là tiếng nhạc yêu đương
Ba lô làm bàn để viết lá thư thương
Từ chiến trận gửi về em gái nhỏ
Quà cho em làm sao mà anh có
Những vòng vàng, cẩm thạch với kim cương
Chỉ có cánh lan rừng gói trọn yêu thương
Hay chiếc vòng thô sơ làm từ vỏ đạn
Có những lúc năm cùng và tháng tận
Khi thành đô rực rỡ đón xuân sang
Biên giới xa xăm anh ngắm cánh mai vàng
Đốt điếu thuốc ngồi đợi chờ lửa đạn
Các anh trở thành thứ “thiên thần chịu nạn”
Ngày qua ngày lặng lẽ bước chân đi
Chẳng ai nghe anh than thở một điều chi
Bao gian khổ chỉ mình anh hay biết
Số phận anh sao thật là cay nghiệt
Cuộc đời gì mà chẳng biết tương lai
Chỉ biết đi, đi mãi cứ đi hoài
Giờ được nghỉ là Hoa Dù gói xác
Chiến tranh nào mà không tan không nát
Trận địa nào mà không xác không xơ
Người lính nào mà không phạc không phờ
Giọt máu nào mà không tươi không thắm
Chúng tôi nợ của các anh nhiều lắm
Các anh làm chúng tôi thấy rất mau
Câu dưới đây chỉ đúng nửa vế đầu
Bạc như dân và bất nhân như lính
Trước mặt là quân thù không nhân tính
Bên cạnh là quân bạn chẳng bận tâm
Chỉ còn lại mỗi một phía sau lưng
Thì lại là một hậu phương bạc bẽo
Chẳng phải là các anh không hiểu
Nhưng các anh vẫn cứ thản nhiên đi
Chưa mở miệng ra than thở một điều chi
Rất lặng lẽ âm thầm anh tiến bước
Có lẽ nào các anh trong kiếp trước
Lại đã từng mắc nợ của chúng tôi
Nên giờ đây đang phải trả nợ đời
Anh lính Nhảy Dù ơi, tôi không hiểu
Các anh ơi ..!! Sao thản nhiên nhận chịu..??
Nhìn các anh đùa trước lúc hành quân
Đáy tim tôi gợi lên thoáng bâng khuâng
Các anh sắp đi chơi hay đi đánh trận
Những giấc mơ làm người nghe bất nhẫn
Thoát trận này tao sẽ ghé thăm em
Để dắt nàng đi dạo phố, ăn kem
Và buổi tối cùng nhau đi ăn phở
Ôi giấc mơ của đời anh đấy hở
Anh nói đùa ..!! Hay nói thật sao anh..!!??
Chỉ một ước mơ quá nhỏ bé mong manh
Có khi cũng chẳng bao giờ đạt tới
Khi trở về thân anh Hoa Dù gói
Em kinh hoàng quỵ ngã giữa đám tang
Quan tài buồn cờ 3 sọc đỏ vắt ngang
Đặt giữa đống bội tinh và nến sáng
Những bàn tay run thắp hương quờ quạng
Anh ra đi tròn bổn phận người trai
Hôm nay đây lại nhận tiếng chê bai
Anh im lặng và chẳng buồn tranh cãi
Đồng minh rêu rao rằng anh sợ hãi
Trước quân thù nên nước mất nhà tan
Còn kẻ thù đang dày xéo hân hoan
Trên quê hương không còn ai bảo vệ
Còn người dân..!!??
Có kẻ từng là nhạc sư nhiều thế hệ
Minh tinh gạo cội từng được mến yêu
Cho đến gã hề thuộc loại tép riu
Ca sĩ nửa mùa tập tành theo thời thế
Những bác sĩ tiền rừng nhưng mơ ghế
Những tên nghị viên Cỏ Đuôi Chó mặt dầy
Tất cả đều tề tựu ở quanh đây
Những chủ đài phát thanh và báo chí
Những khuôn mặt đầy mỡ màng béo phị
Những tiếng chào còn nhừa nhựa hơi men
Những ngại ngùng trơ trẽn buổi đầu tiên
Để ùn ùn chạy theo chân chủ mới
Những tư cách làm người ta muốn ói
Những kẻ quay đầu phản bội lại quê hương
Những trí thức nửa mùa ngờ nghệch đáng thương
Đang phủ phục và tung hô vạn tuế
Anh im lặng và muôn đời vẫn thế
Nhìn giòng đời đen bạc ở xung quanh
Và suy tư chuyện thế thái nhân tình
Giờ còn lại để tìm đường phục quốc
Bao năm qua trên đường đời xuôi ngược
Anh âm thầm lặng lẽ bước cô đơn
Nhưng trong anh hình bóng của quê hương
Yêu tha thiết từng ngày tăng lên mãi
Anh lính Nhảy Dù ơi, xin hỏi anh có phải
Được sinh ra để gánh lấy khổ đau
Để oằn lưng hứng chịu vạn cơn sầu
Và nhận lấy những cảnh đời tơi tả
Anh đã thua một trận thua nghiệt ngã
Nhưng các anh thắng một trận để đời
Hình bóng anh ghi khắc mãi tim tôi
Và trong tim hàng triệu người dân Việt
Anh lính Nhảy Dù ơi!!!
Xin.........vĩnh.........biệt.!!!
Ly Hương
(Người tỵ nạn buồn thảm)