a

a

Nguyễn Thị Ngọc Hạnh

  1. Dũng sĩ chống Tây
  2. Tên Người là Nguyễn Văn Lý

a

Hoàng Cầm

  1. Bên kia sông Đuống
  2. Kịch thơ : Hận Nam quan
  3. Lá Diêu bông

a

Vũ Hoàng Chương

  1. Nguyện cầu
  2. Quên
  3. Trả ta sông núi

a

Vườn thơ " Mỉm Chi Cọp "

  1. Anh Lính Việt Nam ơi
  2. Anh và tôi
  3. Bác giang hồ
  4. Biệt kích cô đơn
  5. Cá kình nhược tiểu
  6. Cam chịu
  7. Chiến sĩ vô danh
  8. Đã bao giờ em biết
  9. Đại bàng gãy cánh
  10. Đây An lộc
  11. Em gái
  12. Em gái cưng
  13. Kỷ niệm xưa
  14. Mảnh đời
  15. Mẹ
  16. Mẹ Thu
  17. Mẹ và lính
  18. Mẹ yêu
  19. Một ánh sao rơi
  20. Muộn màng
  21. Nghẹn ngào
  22. Nghiệt ngã
  23. Những cánh hoa không nở
  24. Quê hương tôi
  25. Thân phận lính
  26. Thằng bác
  27. Thiên thần mũ đỏ
  28. Tiễn anh
  29. Tội nhân
  30. Ước mơ
  31. Vinh danh Thiên nga
  32. Xuân tha hương

a

Vườn thơ " Thấu tâm can "

  1. Ngày xưa , nó độc quyền Yêu Nước ! Ngày nay , nó độc quyền Bán Nước ! Nó độc quyền YÊU NƯỚC và độc quyền BÁN NƯỚC !
  2. Nhớ tháng Tư đen .
  3. Nó , lại bày trò Bôxít !!!
  4. Nó nói , Cộng Sản bây giờ đâu giống Cộng Sản hồi xưa
  5. Sao NÓ có quyền BÁN NƯỚC
  6. Ta nêu đích danh bọn giặc thù truyền kiếp

Vườn thơ

Mỉm Chi Cọp

Thân phận Lính

Đã sinh vào nước Việt Nam đau khổ
Lại còn lầm thế kỷ nữa anh ơi
Bao ước mơ tôi mang từ thuở nhỏ
Chẳng còn chi dể giữ lại cho đời

Vật vã lớn giữa làn tên mũi đạn
Tuổi đôi mươi hớn hở bước vào đời
Tiếng non sông gọi mời "Trai Thời Loạn"
Bước chân đi bình thản nhập cuộc chơi

Tuyến đầu bao trận từng rong ruổi
Vẫn vui cười cùng chúng bạn hăng say
Chính trị, âm mưu, của người lớn tuổi
Với chúng tôi chỉ một thoáng qua tai

Chiến đấu, vui chơi, chưa hề biết mỏi
Những đứa con yêu của đất nước này
Cho tất cả, chẳng bao giờ đòi hỏi
Cũng chưa từng nghĩ đến chữ tương lai

Nhưng hôm nay bạn bè không còn nữa
Một mình tôi ngồi viết những vần thơ
Tên lính trẻ giờ không nơi nương tựa
Đồng ngũ xưa đã mất tự bao giờ .

Status.

Have been born in a war torn country
Even worst, at a wrong century
Everything I dreamed since youth
Totally collapsed in me

Grewing up between bullets
Twenty years old walked straight in life
To "Men of War" country invited
Calmly joined the "Game of Death"

Battle front many time have laughed
Still played and betted with my friends
Political, planning were for older men
With us, like a breeze, by ears, passed

Fighting, playing and never collapsed
The loveful sons of this country
Gave everything but never asked
About future or families

But today has no one left
Sit alone I write this poem
Young solder can find no help
Old comrades were dead all of them

Ly Hương

( Thân tặng các chiến hữu ngày xưa cùng chung một thân phận )

 

 

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn thơ

Tâm bút

Truyện ngắn

Sách Lịch sử

Truyện Lịch sử

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

a
© 2005 HuyenThoai.Org – Friday, 21 May, 2010 3:38