Đã sinh vào nước Việt Nam đau khổ
Lại còn lầm thế kỷ nữa anh ơi
Bao ước mơ tôi mang từ thuở nhỏ
Chẳng còn chi dể giữ lại cho đời
Vật vã lớn giữa làn tên mũi đạn
Tuổi đôi mươi hớn hở bước vào đời
Tiếng non sông gọi mời "Trai Thời Loạn"
Bước chân đi bình thản nhập cuộc chơi
Tuyến đầu bao trận từng rong ruổi
Vẫn vui cười cùng chúng bạn hăng say
Chính trị, âm mưu, của người lớn tuổi
Với chúng tôi chỉ một thoáng qua tai
Chiến đấu, vui chơi, chưa hề biết mỏi
Những đứa con yêu của đất nước này
Cho tất cả, chẳng bao giờ đòi hỏi
Cũng chưa từng nghĩ đến chữ tương lai
Nhưng hôm nay bạn bè không còn nữa
Một mình tôi ngồi viết những vần thơ
Tên lính trẻ giờ không nơi nương tựa
Đồng ngũ xưa đã mất tự bao giờ .
Status.
Have been born in a war torn country
Even worst, at a wrong century
Everything I dreamed since youth
Totally collapsed in me
Grewing up between bullets
Twenty years old walked straight in life
To "Men of War" country invited
Calmly joined the "Game of Death"
Battle front many time have laughed
Still played and betted with my friends
Political, planning were for older men
With us, like a breeze, by ears, passed
Fighting, playing and never collapsed
The loveful sons of this country
Gave everything but never asked
About future or families
But today has no one left
Sit alone I write this poem
Young solder can find no help
Old comrades were dead all of them
Ly Hương