a

a

Nguyễn Thị Ngọc Hạnh

  1. Dũng sĩ chống Tây
  2. Tên Người là Nguyễn Văn Lý

a

Hoàng Cầm

  1. Bên kia sông Đuống
  2. Kịch thơ : Hận Nam quan
  3. Lá Diêu bông

a

Vũ Hoàng Chương

  1. Nguyện cầu
  2. Quên
  3. Trả ta sông núi

a

Vườn thơ " Mỉm Chi Cọp "

  1. Anh Lính Việt Nam ơi
  2. Anh và tôi
  3. Bác giang hồ
  4. Biệt kích cô đơn
  5. Cá kình nhược tiểu
  6. Cam chịu
  7. Chiến sĩ vô danh
  8. Đã bao giờ em biết
  9. Đại bàng gãy cánh
  10. Đây An lộc
  11. Em gái
  12. Em gái cưng
  13. Kỷ niệm xưa
  14. Mảnh đời
  15. Mẹ
  16. Mẹ Thu
  17. Mẹ và lính
  18. Mẹ yêu
  19. Một ánh sao rơi
  20. Muộn màng
  21. Nghẹn ngào
  22. Nghiệt ngã
  23. Những cánh hoa không nở
  24. Quê hương tôi
  25. Thân phận lính
  26. Thằng bác
  27. Thiên thần mũ đỏ
  28. Tiễn anh
  29. Tội nhân
  30. Ước mơ
  31. Vinh danh Thiên nga
  32. Xuân tha hương

a

Vườn thơ " Thấu tâm can "

  1. Ngày xưa , nó độc quyền Yêu Nước ! Ngày nay , nó độc quyền Bán Nước ! Nó độc quyền YÊU NƯỚC và độc quyền BÁN NƯỚC !
  2. Nhớ tháng Tư đen .
  3. Nó , lại bày trò Bôxít !!!
  4. Nó nói , Cộng Sản bây giờ đâu giống Cộng Sản hồi xưa
  5. Sao NÓ có quyền BÁN NƯỚC
  6. Ta nêu đích danh bọn giặc thù truyền kiếp

Vườn thơ

Mỉm Chi Cọp

Quê hương tôi

Quê hương tôi một đất nước nên thơ đẹp lắm
Với những cô gái Việt rất diễm kiều
Những dỗi hờn ngúng nguẩy thật dễ yêụ
Những nghịch ngợm vời tâm hồn trong trắng

Có những lúc chúng tôi đùa trong nắng
Tuổi xuân qua chỉ vui sướng nhởn nhơ
Lâu lâu, lớp được nghỉ một vài giờ
Vào thảo cầm viên xem con voi, con hổ

Mỗi hè về, ký tên tặng nhau sách vở
Rồi chia tay mà lòng nhẹ nhẹ buồn
Những cánh chim non tung đi khắp bốn phương
Về bay nhảy cùng hoa đồng cỏ nội

Bắt dế, tắm sông, bắn bi, xem hội
Đánh đũa, nhảy giây, hoặc chỉ chạy chơi rong
Hay là đi câu cá ở bờ sông
Hoặc hồn nhiên hái trái cây quê nội

Chúng tôi thấy mùa hè qua rất vội
Nhưng mùa thu thì cũng chẳng buồn chi
Bao chim non lại rộn rã bay về
Quần áo mới cùng bạn bè mừng vui ngày hội ngộ

Quê hương tôi một quê hương bé nhỏ
Nằm khiêm nhường bên bờ biển Thái Bình Dương
Đối với tôi một mảnh đất ngập yêu thương
Người dân hiền hòa sống cảnh dời an hưởng

Một ngày kia chiến tranh ập vào không khoan nhượng
Khởi đi từ một chủ nghĩa ngoại lai
Bước khởi đầu, chia đất nước làm hai
Lấy Bến Hải làm bờ ngăn thù bạn

Tuổi thơ bỗng trở thành trai thời loạn
Bước chân đi theo tiếng gọi lên đường
Chưa từng nếm qua những thú đau thương
Những cánh chim non chập chững bay đi dự trò chơi lửa đạn

Cac' bạn gái bỗng trở thành những cánh hoa thời loạn
Lác đác đó đây đã thấy bóng tang thương
Đứa đầu tiên về từ bãi chiến trường
Trong chiếc quan tài phủ cờ vàng ba sọc đỏ

Cô bạn ngày xưa tuổi đời còn quá nhỏ
Ôm con thơ nằm khóc ngất giữa nhà
Con ơi con giờ sẽ chẳng còn cha
Tuổi đời mẹ chớm đôi mươi mà đã góa

Tội tình này do đâu ra tất cả
Nếu không vì mộ chủ nghĩa phi nhân
Rồi tiếp theo bao đứa khác âm thầm
Đem thân trai ra đền ơn nợ nước

Cảnh khăn tang giờ đây như quen thuộc
Xóm làng tôi đầy ắp trẻ mồ côi
Chúng chẳng còn chơi, cũng như đã biếng cười
Vì phải làm việc, nên khôn ra trước tuổi

Tôi giờ đây một cánh chim trôi nổi
Đã bao lần thoát khỏi những cây cung
Nhưng vẫn phải trở vào như một chú thiêu thân
Vì dã trót làm trai trên chiến trận

Tôi cứ đi mà không hề ân hận
Cũng chẳng bao giờ suy nghĩ vấn vương
Sao có thể chết già , chết bệnh ở trên giường
Khi túy ngoạ sa trường quân mạc tiếu

Rồi một ngày do sắp xếp nào tôi không hiểu
Quê hương tôi bị mất với kẻ thù
Từ thanh` đô cho đến chốn biên khu
Tất cả đều lọt vào trong tay giặc

Cuộc đời tôi bước quanh sang khúc ngoặt
Khi thân tôi trôi giạt đến phương xa
Cắp sách đến trường từng ngày lại ngày qua
Giật cho đươc mảnh bằng trên đất lạ

Rôì cứ thế tôi đi làm không hết dạ
Vì tim tôi còn bỏ lại quê hương
Tôi sống lang thang như một kẻ bất thường
Ai hay biết vì sao tôi đổi khác

Một sáng kia trông gương đầu chớm bạc
Tôi giật mình nhận thấy kiếp phù du
Lòng nhiều lần đã nghĩ đến đi tu
Nhưng ngoảnh lại lòng trần còn nặng nợ

Quay trở lại mặc dù tôi run sợ
Bởi là người cũng chỉ thịt xương thôi
Nhưng quê hương chẳng lẽ mặc cho trời
Một lần chết trước sau đời cũng hết

Phải lao thân vào mà không biết mệt
Chưa chắc gì đã giúp được quê hương
Huống chi nằm ru rú ở trên gường
Và phó mặc niềm tin vào sấm ký

Lịch sử đã chứng minh qua bao nhiêu thế kỷ
Độc lập tự do chỉ dành tặng những ai
Đem máu xương ra đổi lấy để mà xài
Chứ không phải sẵn đâu cho tìm kiếm

Cứ đi kiếm dù lên trời hay xuống biển
Cũng đừng hòng được thấy mặt tự do
Vì tự do phải đổi chứ không cho
Đổi bằng máu, bằng mồ hôi, bằng nước mắt

Tôi biết khó nhưng dù sao cũng mặc
Hết sức mình, trời mới giúp cho sau
Cứ ở đó chờ đèn dỏ với đèn nâu
Quê hương mình sao chờ người không chung giòng máu

Các bạn hãy góp một bàn tay tranh đấu
Cuộc chiến này không phải của riêng ai
Đừng mãi ngồi thở ngắn với than dài
Rồi ngất ngương bên rượu bia vung vãi

Đến với tôi, xin bạn đừng e ngại
Cùng lên đường ngàn vạn bước chân đi
Đừng làm kẻ bàng quan ngồi nở nụ cười khì
Khi quốc gia hưng vong thất phu hữu trách

Ly Hương
( Người tỵ nạn buồn thảm )

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn thơ

Tâm bút

Truyện ngắn

Sách Lịch sử

Truyện Lịch sử

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

a
© 2005 HuyenThoai.Org – Friday, 21 May, 2010 3:30