a

a

Nguyễn Thị Ngọc Hạnh

  1. Dũng sĩ chống Tây
  2. Tên Người là Nguyễn Văn Lý

a

Hoàng Cầm

  1. Bên kia sông Đuống
  2. Kịch thơ : Hận Nam quan
  3. Lá Diêu bông

a

Vũ Hoàng Chương

  1. Nguyện cầu
  2. Quên
  3. Trả ta sông núi

a

Vườn thơ " Mỉm Chi Cọp "

  1. Anh Lính Việt Nam ơi
  2. Anh và tôi
  3. Bác giang hồ
  4. Biệt kích cô đơn
  5. Cá kình nhược tiểu
  6. Cam chịu
  7. Chiến sĩ vô danh
  8. Đã bao giờ em biết
  9. Đại bàng gãy cánh
  10. Đây An lộc
  11. Em gái
  12. Em gái cưng
  13. Kỷ niệm xưa
  14. Mảnh đời
  15. Mẹ
  16. Mẹ Thu
  17. Mẹ và lính
  18. Mẹ yêu
  19. Một ánh sao rơi
  20. Muộn màng
  21. Nghẹn ngào
  22. Nghiệt ngã
  23. Những cánh hoa không nở
  24. Quê hương tôi
  25. Thân phận lính
  26. Thằng bác
  27. Thiên thần mũ đỏ
  28. Tiễn anh
  29. Tội nhân
  30. Ước mơ
  31. Vinh danh Thiên nga
  32. Xuân tha hương

a

Vườn thơ " Thấu tâm can "

  1. Ngày xưa , nó độc quyền Yêu Nước ! Ngày nay , nó độc quyền Bán Nước ! Nó độc quyền YÊU NƯỚC và độc quyền BÁN NƯỚC !
  2. Nhớ tháng Tư đen .
  3. Nó , lại bày trò Bôxít !!!
  4. Nó nói , Cộng Sản bây giờ đâu giống Cộng Sản hồi xưa
  5. Sao NÓ có quyền BÁN NƯỚC
  6. Ta nêu đích danh bọn giặc thù truyền kiếp

Vườn thơ

Mỉm Chi Cọp

Nghẹn ngào

Các bạn ơi ....!!!

Ngày 30 tháng 4 lại sắp đến, nhà nước Cộng Sản đang tổ chức mừng chiến thắng của họ ; năm nay, họ kỷ niệm 25 năm và tổ chức rất lớn; bắt đầu từ ngày 10 tháng 3 (ngày chiếm được tỉnh lỵ đầu tiên, Ban Mê Thuột, trong chiến dịch tổng tấn công mùa xuân năm 1975) và tổ chức theo từng địa phương, kéo dài và kết thúc tại Sài Gòn vào ngày 30 tháng 4.

Một số các bạn có lẽ cũng buồn và đau đớn như Ly Hương khi nghĩ đến cái chiến thắng đã đưa dân mình xuống đáy từng địa ngục.

Thế nhưng các bạn có biết là nhiều người khác còn âm thầm, đau đớn hơn cả chúng ta nữa không ?; đã vậy, họ lại không được tự do bày tỏ nỗi lòng của mình ra cho người khác biết hay không ??

Thế nhưng, có phải tất cả người dân trong nước đang vui mừng hay không ?
Có phải tất cả những người đảng viên Cộng Sản đang vui mừng hay không ?

Thưa các bạn, có quá nhiều câu chuyện cay đắng đằng sau bức màn sắt mà Ly Hương được nghe; những câu chuyện đã làm cho Ly Hương nghẹn ngào vì những cái éo le của nó.

Câu chuyện của những người cán bộ lão thành đã dùng ảnh hưởng của mình để che chở cho một số tù nhân vì nhìn thấy những trả thù kinh tởm của chính những đồng chí của họ trên thân thể người tù.

Câu chuyện của một bà già "Mẹ Chiến Sĩ", vừa múc nước cho đoàn tù mới đến uống vừa khóc vừa chửi :"Bọn khốn nạn, tại sao chúng bay lại để cho...........thua ??"; để rồi sau đó chính những người như bà và những người từng ném đá người tù đã âm thầm tìm đến những đường mòn của người tù đi lao động khổ sai và đặt bên đường rừng những gói xôi, gói cơm bé nhỏ gói trong lá chuối để người tù đi qua có thể nhặt lấy ăn.........

Câu chuyện tình của một người nữ cán bộ trại tù, thầm yêu một anh Biệt Kích thân xác tả tơị Một chuyện tình đẹp??.....Hay bi thảm ??. Hạnh phúc của họ tan vỡ khi anh bị chuyển sang một trại khác. Ngày chuyển trại, cô tìm cách đứng một mình, xa đám cán bộ để "được" tự do..............khóc âm thầm.

Hạnh phúc nhỏ nhoi của họ là anh "dược.....tù" ở nơi cô làm việc.
Hạnh phúc của họ là được nhìn thấy nhau mỗi ngày vài phút khi anh đi ngang văn phòng của cô; những ngày lễ lớn, anh "dược làm cỏ" bên những bãi cỏ quanh văn phòng và họ "được" nói chuyện,........................một "hạnh phúc lớn".

Câu chuyện tình của gián điệp Đặng Chí Bình và "Người Hưng Yên" trong "Thép Đen".
Hạnh phúc là nửa đêm, cô lẻn vào khu biệt giam, tháo guốc, đi chân không để khỏi gây tiếng đô.ng.
"Được" đi đến phòng biệt giam, "được" cho ngón tay vào khung cửa sổ bé tí để chạm vào ngón tay của người tù và để "được" gọi khe khẽ 2 tiếng tha thiết..........anh ơi !!! trong khi mắt vẫn phải hồi hộp canh chừng cán bộ trực đêm.

Câu chuyện của một anh công an ngồi gác trước cửa xà lim, đã xin kết nghĩa anh em với người mà anh đang canh giữ

Câu chuyện của một nữ chúa tù nhân đã tìm cách đánh nhau để "được" nhốt trong khu biệt giam vì ở đó có anh.... (bị bệnh cùi) ; người yêu của cộ

Hôm nay, Ly Hương chỉ xin kể cho các bạn nghe một trong những câu chuyện éo le ấy qua bài thơ..........."nghẹn ngào".
Bài thơ này không phải là một bài phóng tác, mà nó là một câu chuyện thật, ..........rất thật, với những người trong cuộc đang còn sống tại đây, California Hoa Kỳ.

Các bạn có nghĩ là chúng ta đang........"hạnh phúc" khi được tự do bày tỏ, và chia xẻ niềm đau đớn trong lòng của mình hay không ???

"Hạnh Phúc" ơi !!!.................."Hạnh Phúc" !!!

Nghẹn Ngào

Sáng hôm nay đi lên rừng làm việc
Choáng bên tai những tiếng kẻng trong tù
Trại nhỏ, nằm giữa rừng núi âm u
Anh trật tự đọc tên trong danh sách

Giọng hơi khàn gọi từng người vanh vách
Thêm một ngày đi lao động khổ sai
Cứ thế này đã suốt chục năm dài
Anh Biệt Kích nghe trong người uể oải

Chợt có giấy từ trên ban trực trại
Được lệnh ngưng đi lao động một hôm
Để đón mừng thanh tra bộ xuống thăm
Và trò truyện với người tù "cải tạo"

Anh quản giáo hôm nay trông đạo mạo
Trong bộ đồ "đại cán" thật chỉnh tề
Nhìn những người tù tơi tả, ủ ê
Anh đến gần một nhóm tù gợi chuyện

Thanh tra hôm nay xuống thăm "đột biến"
Các anh cần phải ăn mặc gọn gàng
Đừng để "trên" ngó xuống họ phàn nàn
Mất ý nghĩa sự khoan hồng của Đảng

Anh Biệt Kích cười gằn và sang sảng
Chính sách khoan hồng, nhân đạo thế kia ư...??
Chúng tôi chỉ còn là những bộ xương khô
Giết thì giết chứ đừng........."vờ vịt" nữa

Anh quản giáo, ánh mắt nhìn nẩy lửa
Vào đây ngay !!!......Tập họp cả vào đây....
Tôi muốn cho các anh..............biết chuyện này
Tôi muốn im cũng..................không dừng được nữa

Khi mọi người đã khuất sau cánh cửa
Anh quay nhìn đám Biệt Kích tù nhân
Tội các anh...............anh có biết hay không
Chúng tôi chờ các anh.................ra giải phóng

Chúng tôi chờ với chứa chan hy vọng
Chờ các anh ra.................giải phóng chúng tôi
Và bây giờ các anh đã đến rồi
Nhưng đến để.................đi vào tù, cả lũ

Các anh biết những gì chúng tôi ấp ủ...???
Các anh đau một,.............dân miền Bắc đau mười
Các anh biết những gì trên bề mặt mà thôi
Còn chúng tôi biết dưới............." Đáy Từng Địa Ngục "

Trong Nam tuyên truyền.............các anh thấy một
Nhưng các anh đâu thấy..................."99 phần kia"
Những điều làm dựng tóc, rợn da kìa
Các anh biết được gì.........sau màn sắt ???

Các anh phải sống dù rằng.......trả giá đắt
Sống để đem tiếng nói hộ chúng tôi
Sống để làm nhân chứng với cuộc đời
Cho thế giới hiểu những gì trên đất Bắc

Câu mắng chửi mới nghe sao gay gắt
Nhưng thật ra,..................chứa nước mắt bên trong
Anh nói ra cho khỏi ấm ức trong lòng
Cả một phòng đều nghe cay trong mắt

Ôi !!.......Tâm tình của người dân miền Bắc
Bao năm qua.........................chôn chặt tận đáy tim
Vì lúc nào "Đảng" cũng cố lục tìm
Đảng góp nhặt như sưu tầm đồ cổ

Tâm tình kia đến hôm nay bùng nổ
Tuyệt vọng rồi anh còn tiếc gì thân
Uất nghẹn kia anh phải nói một lần
Anh nói để cho vơi niềm uất hận

Đám tù nhân ngồi nhìn nhau...........ngơ ngẩn
Chuyện này mà có thể................thật hay sao ?
Im lặng nhưng ai cũng thấy.............nghe.n ngào
Cả tù nhân cũng như...........anh "quản giáo"

Đời chúng tôi đã coi như.............chuyện hão
Nhưng các anh còn tuổi trẻ, tương lai
Đường các anh trước mặt vẫn còn dài
Phải sống để làm.........."chứng nhân cho đất nước"

Vì thế hệ cháu, con, chúng tôi không im được
Để chúng khỏi sa vào cơn.......mưa máu, gió tanh
Để chúng còn được thấy ánh sánh bình minh
Sau khi................chế độ này xụp đổ

Lời nói ra từ miệng người cán bộ
Kể ra đây sẽ có mấy người tin
Nhưng không thể nào cứ mãi mãi lặng im
Và đồng loã làm chìm đi sự thật

Giờ đây đấu tranh chẳng phải cho miền Nam duy nhất
Mà còn cho đồng bào trên đất Bắc nữa bạn ơi !!!
Họ khao khát "Tự Do" cũng đến mấy thế hệ rồi
Họ ước mơ còn hơn là ta nữa

Đừng đứng ngoài và.......phê bình thả cửa
Sao họ không đứng dậy chống lại đi ??
Hay.......ho. hèn, họ nhát, họ ngu si ??
Họ ráng chịu,.......chẳng kêu ai được nữa

Cho xin nhé !!, những............."Anh Hùng Ngoài Cửa"
Đừng phê bình khi bạn chẳng mảy may
Biết chút gì về nỗi đớn đau này
Mà họ đã chịu hằng bao nhiêu thế hệ

Họ thất bại............vào tù không đếm xuể
Nhưng ở ngoài vẫn tiếp tục đấu tranh thôi
Đừng hỏi sao họ cứ đấu tranh hoài
Khi chẳng thấy một ai ra yểm trợ

Này bạn ơi !!!.....ho. mặc dù run sợ
Nhưng đấu tranh theo tiếng nói của con tim
Chứ không ngồi im lặng để chờ xem
Coi có thắng mới nhẩy vào nhập cuộc

Bạn nghĩ xem có thể làm sao được
Khi Trung Hoa đô hộ một ngàn năm
Đất nước ta thoát khỏi hoạ vong thân
Chắc chắn không phải vì nhờ ai yểm trợ

Mà bởi vì những quả tim còn nặng nợ
Bước chân đi và chẳng chút phân vân
Khi quê hương đang lịm chết dần dần
Nên họ đã lao đầu không nghĩ ngợi

Có khi nào trong căn nhà lửa khói
Mẹ già, con dại,............đang kẹt ở bên trong
Bạn còn chờ xem.......có cứu được hay không ?
Và tính toán coi..........tìm ai giúp đỡ

Họ đã đi, cho dù là họ dở
Xin đừng đem thắng, bại ,......luận anh hùng
Cũng đừng đem những kết quả.........chung chung
Ngồi nhậu nhẹt và thản nhiên kết luận

Hãy hỏi lòng xem...........có còn căm hận ???
Những kẻ đang dầy xéo khắp quê hương
Có, thì xin...........cùng cất bước lên đường
Không, thì hãy,................câm mồm và nhậu tiếp

Ly Hương

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn thơ

Tâm bút

Truyện ngắn

Sách Lịch sử

Truyện Lịch sử

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

a
© 2005 HuyenThoai.Org – Friday, 21 May, 2010 0:56