Nghẹn Ngào
Sáng hôm nay đi lên rừng làm việc
Choáng bên tai những tiếng kẻng trong tù
Trại nhỏ, nằm giữa rừng núi âm u
Anh trật tự đọc tên trong danh sách
Giọng hơi khàn gọi từng người vanh vách
Thêm một ngày đi lao động khổ sai
Cứ thế này đã suốt chục năm dài
Anh Biệt Kích nghe trong người uể oải
Chợt có giấy từ trên ban trực trại
Được lệnh ngưng đi lao động một hôm
Để đón mừng thanh tra bộ xuống thăm
Và trò truyện với người tù "cải tạo"
Anh quản giáo hôm nay trông đạo mạo
Trong bộ đồ "đại cán" thật chỉnh tề
Nhìn những người tù tơi tả, ủ ê
Anh đến gần một nhóm tù gợi chuyện
Thanh tra hôm nay xuống thăm "đột biến"
Các anh cần phải ăn mặc gọn gàng
Đừng để "trên" ngó xuống họ phàn nàn
Mất ý nghĩa sự khoan hồng của Đảng
Anh Biệt Kích cười gằn và sang sảng
Chính sách khoan hồng, nhân đạo thế kia ư...??
Chúng tôi chỉ còn là những bộ xương khô
Giết thì giết chứ đừng........."vờ vịt" nữa
Anh quản giáo, ánh mắt nhìn nẩy lửa
Vào đây ngay !!!......Tập họp cả vào đây....
Tôi muốn cho các anh..............biết chuyện này
Tôi muốn im cũng..................không dừng được nữa
Khi mọi người đã khuất sau cánh cửa
Anh quay nhìn đám Biệt Kích tù nhân
Tội các anh...............anh có biết hay không
Chúng tôi chờ các anh.................ra giải phóng
Chúng tôi chờ với chứa chan hy vọng
Chờ các anh ra.................giải phóng chúng tôi
Và bây giờ các anh đã đến rồi
Nhưng đến để.................đi vào tù, cả lũ
Các anh biết những gì chúng tôi ấp ủ...???
Các anh đau một,.............dân miền Bắc đau mười
Các anh biết những gì trên bề mặt mà thôi
Còn chúng tôi biết dưới............." Đáy Từng Địa Ngục "
Trong Nam tuyên truyền.............các anh thấy một
Nhưng các anh đâu thấy..................."99 phần kia"
Những điều làm dựng tóc, rợn da kìa
Các anh biết được gì.........sau màn sắt ???
Các anh phải sống dù rằng.......trả giá đắt
Sống để đem tiếng nói hộ chúng tôi
Sống để làm nhân chứng với cuộc đời
Cho thế giới hiểu những gì trên đất Bắc
Câu mắng chửi mới nghe sao gay gắt
Nhưng thật ra,..................chứa nước mắt bên trong
Anh nói ra cho khỏi ấm ức trong lòng
Cả một phòng đều nghe cay trong mắt
Ôi !!.......Tâm tình của người dân miền Bắc
Bao năm qua.........................chôn chặt tận đáy tim
Vì lúc nào "Đảng" cũng cố lục tìm
Đảng góp nhặt như sưu tầm đồ cổ
Tâm tình kia đến hôm nay bùng nổ
Tuyệt vọng rồi anh còn tiếc gì thân
Uất nghẹn kia anh phải nói một lần
Anh nói để cho vơi niềm uất hận
Đám tù nhân ngồi nhìn nhau...........ngơ ngẩn
Chuyện này mà có thể................thật hay sao ?
Im lặng nhưng ai cũng thấy.............nghe.n ngào
Cả tù nhân cũng như...........anh "quản giáo"
Đời chúng tôi đã coi như.............chuyện hão
Nhưng các anh còn tuổi trẻ, tương lai
Đường các anh trước mặt vẫn còn dài
Phải sống để làm.........."chứng nhân cho đất nước"
Vì thế hệ cháu, con, chúng tôi không im được
Để chúng khỏi sa vào cơn.......mưa máu, gió tanh
Để chúng còn được thấy ánh sánh bình minh
Sau khi................chế độ này xụp đổ
Lời nói ra từ miệng người cán bộ
Kể ra đây sẽ có mấy người tin
Nhưng không thể nào cứ mãi mãi lặng im
Và đồng loã làm chìm đi sự thật
Giờ đây đấu tranh chẳng phải cho miền Nam duy nhất
Mà còn cho đồng bào trên đất Bắc nữa bạn ơi !!!
Họ khao khát "Tự Do" cũng đến mấy thế hệ rồi
Họ ước mơ còn hơn là ta nữa
Đừng đứng ngoài và.......phê bình thả cửa
Sao họ không đứng dậy chống lại đi ??
Hay.......ho. hèn, họ nhát, họ ngu si ??
Họ ráng chịu,.......chẳng kêu ai được nữa
Cho xin nhé !!, những............."Anh Hùng Ngoài Cửa"
Đừng phê bình khi bạn chẳng mảy may
Biết chút gì về nỗi đớn đau này
Mà họ đã chịu hằng bao nhiêu thế hệ
Họ thất bại............vào tù không đếm xuể
Nhưng ở ngoài vẫn tiếp tục đấu tranh thôi
Đừng hỏi sao họ cứ đấu tranh hoài
Khi chẳng thấy một ai ra yểm trợ
Này bạn ơi !!!.....ho. mặc dù run sợ
Nhưng đấu tranh theo tiếng nói của con tim
Chứ không ngồi im lặng để chờ xem
Coi có thắng mới nhẩy vào nhập cuộc
Bạn nghĩ xem có thể làm sao được
Khi Trung Hoa đô hộ một ngàn năm
Đất nước ta thoát khỏi hoạ vong thân
Chắc chắn không phải vì nhờ ai yểm trợ
Mà bởi vì những quả tim còn nặng nợ
Bước chân đi và chẳng chút phân vân
Khi quê hương đang lịm chết dần dần
Nên họ đã lao đầu không nghĩ ngợi
Có khi nào trong căn nhà lửa khói
Mẹ già, con dại,............đang kẹt ở bên trong
Bạn còn chờ xem.......có cứu được hay không ?
Và tính toán coi..........tìm ai giúp đỡ
Họ đã đi, cho dù là họ dở
Xin đừng đem thắng, bại ,......luận anh hùng
Cũng đừng đem những kết quả.........chung chung
Ngồi nhậu nhẹt và thản nhiên kết luận
Hãy hỏi lòng xem...........có còn căm hận ???
Những kẻ đang dầy xéo khắp quê hương
Có, thì xin...........cùng cất bước lên đường
Không, thì hãy,................câm mồm và nhậu tiếp
Ly Hương