Đêm giáng sinh buồn bã
Sương giăng kín đất trời
Con ngồi nhìn Mẹ yêu
Sống đoạn cuối cuộc đời .
Nghẹn ngào bên giường Mẹ
Gọi hai tiếng ........ Mẹ ơii ..!!
Con thì thầm bên gốị
Mà nghe giọt lệ rơiị
Mắt Mẹ bừng mở hé.
Nhìn con khẽ gượng cườị
Con muốn làm con nhỏ
Khờ dại của Mẹ thôiị
Ngoài kia tưng bừng đón.
Thiên chúa sinh ra đờị
Bên giường con sợ hãị
Sao của Mẹ sắp rơiị
Cuối năm trời mù tốị
Một đêm tối ba mươị
Ngôi sao Mẹ vụt tắt
Lặng lẽ bỏ cuộc đờị
Mẹ ơii ..!! Con vẫn biết.
Câu....:" Sinh ký tử quy "
Nhưng lòng con sợ lắm.
Cảnh tử biệt, sinh lỵ
Pháo giao thừa đang nổ.
Nhưng còn nghĩa lý gì.
Nụ cười con đã tắt.
Theo Mẹ bước chân đị
Thân con giờ lạc lõng.
Tan nát giữa chợ đờị
Mất Mẹ là mất cả.
Chỉ còn giọt lệ thôị
Ngày xưa giao thừa đến.
Rộn rã đón xuân sang.
Ôm quà xuân hớn hở.
Vui áo mới rộn ràng.
Quà thế nhân gửi tă.ng.
Con trân quý, nâng niụ
Quà Thượng Đế trao tă.ng.
Con hờ hững hơn nhiềụ
Ơn đời con xem nă.ng.
Nên khắc dạ ghi xương.
Mẹ âm thầm lặng lẽ.
Trao con cả trời thương.
Con thân mang trọng bê.nh.
Bệnh .." Có mắt không tròng "
Nên con nào nhìn thấỵ
Mẹ cho cả tấm lòng.
Ngày xưa con còn bé.
Chập chững bước chân đị
Con ngã chưa chấm đất
Lệ Mẹ đã trào mị
Con đóng đồ chơi nhỏ.
Đập phải ngón tay sưng.
Nước mắt con chưa nhỏ.
Mắt Mẹ đã rưng rưng.
Mỗi lần Cha giận dữ.
Tay cầu sẵn roi mâỵ
Mẹ ôm con bé bỏng.
Che chở với thân gầỵ
Ngày xưa Vu Lan đến.
Con hớn hở cười vuị
Hoa đỏ cài trên áọ
Con khoe khắp mọi ngườị
Giờ Vu Lan lại đến.
Chỉ còn đớn đau thôị
Cành hoa đỏ ngày trước.
Giờ bạc trắng mất rồị
Thế gian khoe hoa đỏ.
Mầu hoa thật thắm tươị
Mân mê cành hoa trắng.
Con gọi thầm ..:" Mẹ ơii ..!! ".
Nếu trời cao nhìn lạị
Cho gặp lại kiếp saụ
Lại xin làm con Mẹ
Để lại được bên nhau ..!!