a

a

Nguyễn Thị Ngọc Hạnh

  1. Dũng sĩ chống Tây
  2. Tên Người là Nguyễn Văn Lý

a

Hoàng Cầm

  1. Bên kia sông Đuống
  2. Kịch thơ : Hận Nam quan
  3. Lá Diêu bông

a

Vũ Hoàng Chương

  1. Nguyện cầu
  2. Quên
  3. Trả ta sông núi

a

Vườn thơ " Mỉm Chi Cọp "

  1. Anh Lính Việt Nam ơi
  2. Anh và tôi
  3. Bác giang hồ
  4. Biệt kích cô đơn
  5. Cá kình nhược tiểu
  6. Cam chịu
  7. Chiến sĩ vô danh
  8. Đã bao giờ em biết
  9. Đại bàng gãy cánh
  10. Đây An lộc
  11. Em gái
  12. Em gái cưng
  13. Kỷ niệm xưa
  14. Mảnh đời
  15. Mẹ
  16. Mẹ Thu
  17. Mẹ và lính
  18. Mẹ yêu
  19. Một ánh sao rơi
  20. Muộn màng
  21. Nghẹn ngào
  22. Nghiệt ngã
  23. Những cánh hoa không nở
  24. Quê hương tôi
  25. Thân phận lính
  26. Thằng bác
  27. Thiên thần mũ đỏ
  28. Tiễn anh
  29. Tội nhân
  30. Ước mơ
  31. Vinh danh Thiên nga
  32. Xuân tha hương

a

Vườn thơ " Thấu tâm can "

  1. Ngày xưa , nó độc quyền Yêu Nước ! Ngày nay , nó độc quyền Bán Nước ! Nó độc quyền YÊU NƯỚC và độc quyền BÁN NƯỚC !
  2. Nhớ tháng Tư đen .
  3. Nó , lại bày trò Bôxít !!!
  4. Nó nói , Cộng Sản bây giờ đâu giống Cộng Sản hồi xưa
  5. Sao NÓ có quyền BÁN NƯỚC
  6. Ta nêu đích danh bọn giặc thù truyền kiếp

Vườn thơ

Mỉm Chi Cọp

Mẹ yêu

Mẹ yêu ơiii...!!!!

Mùa xuân lại dến rồi dấy mẹ nhỉ
Sao mỗi lần con thăm mẹ nằm ốm trên giường; hễ cứ mở mắt ra thấy con là mẹ hỏi ngay :"Chú dã ăn cơm nước gì chưa ? Di xuống bếp ăn với các cháu nhé !!!"

Sao mẹ chẳng bỏ chút thì giờ ra mà nghĩ dến bản thân mình chút nào hết à.
Con dã lớn rồi mà mẹ vẫn cứ sợ con mải chơi, bỏ ăn như hồi nhỏ hay sao ?
Chút nữa con ghé tiệm ăn cũng dược mà; ở bên này dâu có thiếu thức ăn dâu mà mẹ cứ sợ con dói hoài; chút nữa con di ăn phở 54 dó, phở tái chín ngon lắm mẹ biết hông?.

Thôi dừng nói chuyện ăn nữa mẹ nhé, mình nói chuyện khác vui vui một chút mẹ hả
Mẹ có nhớ có một lần mẹ di xe lửa từ Biên Hoà thăm con về không?

Hôm dó cũng ngày dầu năm như bây giờ, con với mấy dứa bạn "dù" về Sài Gòn chơi dó; "dù" là trốn trại về dó mẹ biết không?
Sau này mấy dứa bạn con chúng nó kể cho mẹ nghe, mẹ cằn nhằn con hoài là sao không dám nhìn mẹ trên xe lửa dó; mẹ trách con là thấy mẹ quê mùa nên không chịu gặp; nhưng mà dâu phải vậy dâụ

Thôi, bây giờ con nói thật nhé; hôm dó con tính "cua" cô nàng mặc cái áo xanh ngồi trước mặt mẹ đó.
Trời ơii.......người ta "canh me" lâu lắm rồi, thấy có băng ghế trống mà chưa dám tới, tính chờ xét vé xong mới kiếm chỗ ngồi; tự nhiên thấy mẹ ở dầu toa dằng kia di lại rồi chọn ngay cái ghế dó hà :( :( :(

Aida............... tụi con nhảy xe lửa, dâu có dứa nào có vé dâu mà dám ngồi sớm chứ; tụi con dứng dằng cuối toa còn nhìn thấy lưng mẹ với cái khăn nhung vấn tóc của mẹ nữa; chờ hoài tới Sài Gòn luôn mà cũng không có cơ hội :( :( :(
Mấy dứa bạn con tụi nó gọi cái cảnh dó là "kẹt bi" dó mẹ; Hmmm........mà mẹ dâu biết dánh bi da dâu mà mẹ biết "kẹt bi" là gì hén.

Còn cái vụ nấu bánh chưng ngày tết nữa, năm nào mẹ cũng phải nấu cả nồi to như cái thùng phi vậy dể tặng cho bạn bè lối xóm; con phụ mẹ gói bánh, con hay dấu một ít nhân với nếp dể làm mấy cái bánh nhỏ dến chừng tụi con thức canh bánh chưng thì con bỏ vô ké dể ăn riêng; mẹ cho tụi con canh bánh chưng qua dêm mà mẹ dâu có biết cái nồi bánh chưng của mẹ nó giống như nồi thịt kho tàu vậy :) :) :)

Tụi con bỏ vô ké dủ thứ hết dó; Trong nồi bánh chưng của mẹ có bánh nhỏ của con nè, có dậu phộng luộc nè, có trứng gà luộc nè, có hột vịt lộn nữạ Có một lần mấy cái bánh chưng nhỏ của con gói không kỹ, nó bị bể ra, tới sáng cái nồi bánh chưng của mẹ trông giống như nồi cháo vậỵ Từ dó về sau, mẹ phải gói luôn bánh chưng nhỏ cho tụi con luôn :) :) :)

Còn những lần di nhảy dầm với tụi bạn con nữa mẹ có nhớ không?
Mẹ cứ chê mấy cô bạn của con hoài à; mẹ nói :"Nhảy nhót gì mà chẳng quen biết gì cả; tự nhiên di ra sân rồi "ôm chầm" lấy nhau, vô duyên quá...!!!" :( :( :(

Trời.....me. không biết chứ nhảy..........cha cha cha,...twist,...giựt soul,.......dâu có ôm nhau dâu à.
Bạn con chúng nó dến nhà tập nhảy "phăng te dzi" mà mẹ gọi là........ "dãy dành dạch như dỉa phải vôi" :( :( :(

Mẹ còn nhớ có lần bác T... bạn của mẹ dến chơi rồi mẹ giữ lại ăn cơm không?
Bác ấy thì dòi về, còn mẹ thì nhất dịnh giữ lại ăn cơm, 2 người dằng co hoài

Mẹ : "Hôm nay bác ở lại dùng cơm với em rồi hãy về nhé"
Bác : "Thôi, bác cho em về, dể hôm khác vậy"
Mẹ : "Không dược, bác phải ở dây dùng cơm xong rồi hẵng về"
Bác : "Bác cho em khất lần này vậy, dể lần sau em ở lại"
Mẹ : "Tsk...chi. em bao nhiêu lâu mới có dịp gặp nhau mà, ở lại dùng cơm với em"
Bác : "Thôi bác cho em xin mà, dể lần........Ốiiiiiii !!!!"
Mẹ : "..........Ốiiii !!!!"

Một người níu,.... một người kéo, dang dằng co thì............tuột tay; ngã chỏng go.ng.
Sau này tụi con cứ chọc mẹ hoài, mẹ chỉ cười trừ nói :"Cái thằng láo quá..... !!!!"

Còn chị A..... nữa, có kép, bị con chọc quê hoài nên cay cú lắm; có lần con chụp hình mặc dồ lính dem về cho mẹ xem, chị ấy trả dũa liền :"Chà !!!.......trông oai nhỉ; dường dường một dấng nam nhi, dầu dội trời,.... chân dạp...................cứt..!!"
Bị mẹ la quá chừng :"Con gái, con dứa gì mà ăn với nói..........vô duyên !!!!"

Mẹ ơii........
Mẹ dã cho chúng con một tuổi thơ tràn dầy những kỷ niệm dẹp; còn nhiều hơn cả những dứa trẻ còn dủ cha, mẹ nữa dó.

Chúng con dù sao cũng còn có anh, chị, em vui dùa bên nhau trong suốt thời ấu thơ cho mãi dến tận bây giờ; còn anh, chị, em của mẹ thì xa cách ngàn trùng chẳng mong gặp lạị
Thế mà chúng con thật là vô tâm; chỉ biết vui dùa trên dôi vai gầy yếu của mẹ thôị

Sau cuộc dổi dời, em con kể lại; anh, chị, em, của mẹ dã vào thăm; còn cay dắng nào hơn khi mà họ vào với cương vị những người thắng trận, nhìn thấy tận mắt miền nam, họ dã thở dài, nói với mẹ :"Cũng may mà chị còn dược các cháu di theo con dường............phải".

Dù mẹ không muốn nói rõ, nhưng họ là những người dã theo duổi lý tưởng xai lầm từ những thập niên 40-50 nên chắc chắn dịa vị của họ trong dảng CS. không phải là nhỏ.
Dù họ không dám nói trắng ra, thế nhưng chỉ câu than thở ngắn gọn ấy cũng dã dủ nói lên tất cả .

Mẹ ơiiii......cám ơn sự hy sinh và quyết dịnh sáng suốt của cha, mẹ; dã cho chúng con dược hít thở bầu không khí tự do suốt thời thơ ấụ .

Mẹ Yêu

Mẹ ơi !!!.....xuân lại dến rồi đây
Chúc mẹ bình an sức khoẻ đầy
Tay mẹ thôi không còn run rẩy
Đêm mẹ ngủ ngon, giấc mộng say

Mẹ ơi!!!... xuân đến dẹp như thơ
Chúc mẹ năm nay lệ hết mờ
Mắt mẹ không còn buồn xa vắng
Quê người xứ lạ sống bơ vợ

Con vẫn ngồi đây cạnh mẹ yêu
Cầm tay mẹ lạnh xót xa nhiều
Trong đôi mắt mẹ, con bé nhỏ
Muôn đời con chẳng lớn bao nhiêu

Ngày xưa xuân đến mẹ nhớ không
Con trẻ tung tăng với pháo hồng
Riêng mẹ âm thầm bên bếp lửa!
Thui thủi làm cơm cúng giỗ chồng

Con nhớ ngày con mới mười hai
Cha con đi khuất, bỏ trần ai
Mẹ, người thiếu phụ còn son trẻ
Gạt lệ,..........tặng con cả tương lai

Từ đấy thân gầy gửi gió sương
Bao người nhắn nhủ, gửi lời thương
Nhưng lòng mẹ vẫn như băng giá
Chỉ sợ con không được dến trường

Mẹ dã bỏ qua biết bao nhiêu
Những thời tuổi trẻ, ngập tình yêu
Mẹ bảo :"muốn cho con bé bỏng..........
Hưởng trọn tình thương của mẹ nhiều"

Tháng ngày tiếp nối, hững hờ trôi
Con vẫn chơi đùa, vẫn cười vui
Chưa từng một thoáng giây buồn tủi
Chẳng hề dể ý phận mồ côi

Những lần chạy nhảy, nắng đen thui
Về nhà áo dẫm ướt mồ hôi
Trách nhẹ rằng :"Bé con hư quá...
Chẳng chịu uống ăn...chỉ mải chơi"

Tuổi ấu thơ qua...đe.p làm sao
Vui chơi, học tập, biết đâu nào
Bao nhiêu hạnh phúc con được hưởng
Đã dến từ tim mẹ ngọt ngào

Sau này con mới hiểu... mẹ ơi !!!
Số phần bi thảm.... trẻ mồ côi
Ngây thơ, đùa nghịch, con nào biết
Mẹ đã cho con ...........cả đất, trời

Rồi dến ngày con tuổi chiến chinh
Mắt mẹ xa vắng buổi đăng trình
Mẹ cầu chư phật mười phương độ
Phù hộ cho con dược an bình

Từ dấy lòng mẹ chĩu lo âu
Tim mẹ theo con đến tuyến đầu
Lòng mẹ bao la con nào biết
Bao lần mẹ thức suốt đêm thâu

Nghe tin chiến trận mãi tận đâu
Lòng mẹ xôn xao......tóc đổi mầu
Mỗi khi tiếng súng từ xa vọng
Mẹ lại lâm râm khấn nguyện cầu

Rồi đến một ngày.......tháng tư sang
Vừa thoáng nghe tin........me. kinh hoàng
Quỷ dữ vào đây.......đời thôi hết
Miền nam rồi sẽ nát tan hoang

Con còn cười giỡn :"Chẳng sao dâu
Con là lính chiến, mới khổ dau"
Còn người dân chỉ hai tay trắng
Dù sao cũng người Việt với nhau

Mẹ nhìn xa thẳm........mắt vương sầu
Cầm tay, mẹ lặng ngắm thật lâu
Thở dài nói nhỏ như hơi thở
Con còn dại lắm........biết gì dâu

Mẹ nhớ một ngày........rất xa xưa
Đôi vợ chồng trẻ, bế con thơ
Quyến thuộc, anh, em,.......thôi giã biệt
Cha mẹ cam đành phận..........di cư

Bước chân đến bến ở miền nam
Trại di cư tạm, chẳng họ hàng
Hạt muối, lá rau, thân đạm bạc
Vì tương lai trẻ, khổ đành cam

Mẹ kể con nghe, kháng chiến xưa
Giặc Tây tàn ác mấy cho vừa
Trai trẻ lên đường vì sông núi
Bao chiến khu xa, giẫm nát nhừ

Nhưng sau giặc Pháp...đến giặc Hồ
Tàn ác gấp trăm, có ai ngờ
Hàng vạn đấu trường, qua đêm dựng
Địa, hào, trí, phú, chết bụi bờ

Dân lành, như rạ, chết qua đêm
Vùi lấp nông, sâu, chẳng trống kèn
Ném đá, đập đầu, thêm cắt cổ
Gần triệu dân đen, mạng mất liền

Người dân bé nhỏ, sống như thơ
Chắt chiu cơm nước, cán bộ nhờ
Ngoại xâm di khỏi, ai cần nữa ?
Chết thảm, tan xương cũng không ngờ

Gia tài, tiền bạc, góp đưa ra !
Nuôi anh cán bộ giữ quê nhà!
Vừa xong chiến thắng mừng chưa kịp
Đích danh địa chủ, án kêu ra !

Bao nhiêu người chiến sĩ quốc gia !
Đâu ngờ chung chiến tuyến yêu ma !
Tin mật âm thầm đưa cho giặc
Bao người chết thảm giữa rừng già

Giờ thêm lần nữa, đón xuân qua !
Cha mất từ lâu, mẹ dã già
Tóc mẹ trắng tươi mầu sương gió
Trĩu nặng đôi vai, gánh sơn hà!

Mẹ như viên đạn cuối đường bay
Chia tay rồi cũng sẽ có ngày
Cuộc sống phù du, con vẫn biết
Nhưng sẽ không là phút giây này

Mẹ đã dạy con ở thật thà!
Dạy con yêu nước rất thiết tha!
Dạy sống quên mình, đời tạm bợ
Dạy giúp tha nhân, giữ nước nhà!

Nói gì thêm được nữa .........me. ơi i i
Mẹ đã cho con cả cuộc đời
Với con, mẹ chính là Bồ Tát
Bồ Tát dịu hiền của con ơi i ị

Ly Huong
Đứa con hư hỏng...
Nhưng mẹ vẫn yêu

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn thơ

Tâm bút

Truyện ngắn

Sách Lịch sử

Truyện Lịch sử

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

a
© 2005 HuyenThoai.Org – Friday, 21 May, 2010 0:44