Mẹ Yêu
Mẹ ơi !!!.....xuân lại dến rồi đây
Chúc mẹ bình an sức khoẻ đầy
Tay mẹ thôi không còn run rẩy
Đêm mẹ ngủ ngon, giấc mộng say
Mẹ ơi!!!... xuân đến dẹp như thơ
Chúc mẹ năm nay lệ hết mờ
Mắt mẹ không còn buồn xa vắng
Quê người xứ lạ sống bơ vợ
Con vẫn ngồi đây cạnh mẹ yêu
Cầm tay mẹ lạnh xót xa nhiều
Trong đôi mắt mẹ, con bé nhỏ
Muôn đời con chẳng lớn bao nhiêu
Ngày xưa xuân đến mẹ nhớ không
Con trẻ tung tăng với pháo hồng
Riêng mẹ âm thầm bên bếp lửa!
Thui thủi làm cơm cúng giỗ chồng
Con nhớ ngày con mới mười hai
Cha con đi khuất, bỏ trần ai
Mẹ, người thiếu phụ còn son trẻ
Gạt lệ,..........tặng con cả tương lai
Từ đấy thân gầy gửi gió sương
Bao người nhắn nhủ, gửi lời thương
Nhưng lòng mẹ vẫn như băng giá
Chỉ sợ con không được dến trường
Mẹ dã bỏ qua biết bao nhiêu
Những thời tuổi trẻ, ngập tình yêu
Mẹ bảo :"muốn cho con bé bỏng..........
Hưởng trọn tình thương của mẹ nhiều"
Tháng ngày tiếp nối, hững hờ trôi
Con vẫn chơi đùa, vẫn cười vui
Chưa từng một thoáng giây buồn tủi
Chẳng hề dể ý phận mồ côi
Những lần chạy nhảy, nắng đen thui
Về nhà áo dẫm ướt mồ hôi
Trách nhẹ rằng :"Bé con hư quá...
Chẳng chịu uống ăn...chỉ mải chơi"
Tuổi ấu thơ qua...đe.p làm sao
Vui chơi, học tập, biết đâu nào
Bao nhiêu hạnh phúc con được hưởng
Đã dến từ tim mẹ ngọt ngào
Sau này con mới hiểu... mẹ ơi !!!
Số phần bi thảm.... trẻ mồ côi
Ngây thơ, đùa nghịch, con nào biết
Mẹ đã cho con ...........cả đất, trời
Rồi dến ngày con tuổi chiến chinh
Mắt mẹ xa vắng buổi đăng trình
Mẹ cầu chư phật mười phương độ
Phù hộ cho con dược an bình
Từ dấy lòng mẹ chĩu lo âu
Tim mẹ theo con đến tuyến đầu
Lòng mẹ bao la con nào biết
Bao lần mẹ thức suốt đêm thâu
Nghe tin chiến trận mãi tận đâu
Lòng mẹ xôn xao......tóc đổi mầu
Mỗi khi tiếng súng từ xa vọng
Mẹ lại lâm râm khấn nguyện cầu
Rồi đến một ngày.......tháng tư sang
Vừa thoáng nghe tin........me. kinh hoàng
Quỷ dữ vào đây.......đời thôi hết
Miền nam rồi sẽ nát tan hoang
Con còn cười giỡn :"Chẳng sao dâu
Con là lính chiến, mới khổ dau"
Còn người dân chỉ hai tay trắng
Dù sao cũng người Việt với nhau
Mẹ nhìn xa thẳm........mắt vương sầu
Cầm tay, mẹ lặng ngắm thật lâu
Thở dài nói nhỏ như hơi thở
Con còn dại lắm........biết gì dâu
Mẹ nhớ một ngày........rất xa xưa
Đôi vợ chồng trẻ, bế con thơ
Quyến thuộc, anh, em,.......thôi giã biệt
Cha mẹ cam đành phận..........di cư
Bước chân đến bến ở miền nam
Trại di cư tạm, chẳng họ hàng
Hạt muối, lá rau, thân đạm bạc
Vì tương lai trẻ, khổ đành cam
Mẹ kể con nghe, kháng chiến xưa
Giặc Tây tàn ác mấy cho vừa
Trai trẻ lên đường vì sông núi
Bao chiến khu xa, giẫm nát nhừ
Nhưng sau giặc Pháp...đến giặc Hồ
Tàn ác gấp trăm, có ai ngờ
Hàng vạn đấu trường, qua đêm dựng
Địa, hào, trí, phú, chết bụi bờ
Dân lành, như rạ, chết qua đêm
Vùi lấp nông, sâu, chẳng trống kèn
Ném đá, đập đầu, thêm cắt cổ
Gần triệu dân đen, mạng mất liền
Người dân bé nhỏ, sống như thơ
Chắt chiu cơm nước, cán bộ nhờ
Ngoại xâm di khỏi, ai cần nữa ?
Chết thảm, tan xương cũng không ngờ
Gia tài, tiền bạc, góp đưa ra !
Nuôi anh cán bộ giữ quê nhà!
Vừa xong chiến thắng mừng chưa kịp
Đích danh địa chủ, án kêu ra !
Bao nhiêu người chiến sĩ quốc gia !
Đâu ngờ chung chiến tuyến yêu ma !
Tin mật âm thầm đưa cho giặc
Bao người chết thảm giữa rừng già
Giờ thêm lần nữa, đón xuân qua !
Cha mất từ lâu, mẹ dã già
Tóc mẹ trắng tươi mầu sương gió
Trĩu nặng đôi vai, gánh sơn hà!
Mẹ như viên đạn cuối đường bay
Chia tay rồi cũng sẽ có ngày
Cuộc sống phù du, con vẫn biết
Nhưng sẽ không là phút giây này
Mẹ đã dạy con ở thật thà!
Dạy con yêu nước rất thiết tha!
Dạy sống quên mình, đời tạm bợ
Dạy giúp tha nhân, giữ nước nhà!
Nói gì thêm được nữa .........me. ơi i i
Mẹ đã cho con cả cuộc đời
Với con, mẹ chính là Bồ Tát
Bồ Tát dịu hiền của con ơi i ị
Ly Huong
Đứa con hư hỏng...
Nhưng mẹ vẫn yêu