Tuổi trẻ thơ ngây con nào đâu hiểu
Con nô đùa vui sướng biết bao nhiêu
Đánh đáo, bắn bi, thả diều, nuôi chó
Mẹ vẫn âm thầm, góc nhỏ chợ chiều
Trai thời loạn con mang nhiều mơ ước
Mộng tung hoành xuôi ngược kiếm cung
Giang đôi tay ngăn lũ giặc xâm lăng
Mặc rủi may cánh chim bằng vạn dặm
Chiếc nón bay con ngồi sơn thêm đậm
Màu hoa rừng để xung trận ngày mai
Mẹ nhìn trời im lặng khẽ thở dài
Một thoáng u hoài vương trong mắt Mẹ
Thời loạn lạc phận con người nhỏ bé
Đơn giản như điều Mẹ vẫn ước mơ
Sống an lành trên giải đất nên thơ
Ước mơ nhỏ mà cũng đành tan vỡ
Trên tuyến lửa con giành từng hơi thở
Bóng tử thần rộ nở khắp nơi nơi
Tìm sống trong cái chết giữa lưng trời
Nơi hậu phương Mẹ lo âu chờ đợi
Những cái chết chung quanh con rất vội
Bạn bè con không trăn trối ra đi
Tuổi trẻ con còn lại được những gì
Trên đất nước nghèo, phân ly khốn khổ
Con nhập cuộc trong đạn reo bom nổ
Con bất tài để lỡ một đường gươm
Sao con không phơi xác giữa sa trường
Mà lây lất sống cuộc đời vất vưởng
Con đã phụ ơn sinh thành nuôi dưỡng
Phụ tấm lòng trời biển của Mẹ thương
Ôii ..!! Cuộc đời là 2 chữ vô thường
Quê hương dấu yêu vẫn thương nhớ mãi