Này người bạn nhỏ ..!!
Mùa Vu Lan lại đến, năm nay tối muốn nói về 1 người đàn bà Việt Nam bình thường; thế nhưng bà đã tự sát.
Tự sát có nhiều lý do của nó, thường thì những lý do kia nó ảnh hưởng quá sức chịu đựng của con người và được chấm dứt bằng sự tự sát .
Tự sát để bảo vệ danh dự
Tự sát để bảo vệ trinh tiết
Tự sát vì quá đau khổ khi mối tình tan vỡ
Tự sát vì quá đau khổ khi tán gia bại sản
Từ xưa đến nay, có biết bao nhiêu cuộc tự sát
Người đời từng ngưỡng mộ khí phách của một samurai tự sát, một tướng lãnh thất trận tự sát, đó là ngưỡng mộ cái liêm sỉ và dũng khí nam nhi .
Người đời từng ngưỡng mộ một trinh nữ tự sát để khỏi bị ô uế, đó là ngưỡng mộ cái quyết liệt của một nữ nhi .
Người đời không ngưỡng mộ , mà thương hại những người tự sát vì tình; đó là thương hại cho một tấm lòng si mê vượt quá sự chịu đựng .
Người đời tội nghiệp hoặc dửng dưng trước những người tự sát vì trốn nợ; đó là vì cá tánh yếu đuối không vượt qua nổi những thất bại .
Và còn biết bao nhiêu là việc tự sát của trẻ em vì lứa tuổi thơ dại, không suy nghĩ chín chắn nên hành động không ý thức đúng mức .
Người ta thương hại, hoặc dửng dưng ..v.v
Thế nhưng hôm nay tôi muốn nói về một người rất bình thường, đã suy nghĩ chín chắn, cẩn thận .
Một người đàn bà chân yếu tay mềm, biết sợ hãi đớn đau, biết yêu đời, yêu người, yêu đạo pháp .
Một người không hề vì bổn phận, vì danh dự , vì trinh tiết, vì ép buộc, vì nông nổi, hay vì bất cứ một áp lực hoàn cảnh nào .
Một người đàn bà Việt Nam đơn giản, quê mùa và chất phác .
Thế mà bà tự sát, bà đã ghi tên tình nguyện tự sát trước đó cả năm trời chứ không phải trong một lúc thiếu suy nghĩ; bà tự sát một cách thản nhiên, quyết liệt.
Với bà, sống suốt đời thân ái, đem bàn tay xoa dịu vết đau của tha nhân; đó là BI .
Khi bà ra tay, bao nhiêu nhân lực tai mắt của bạo quyền không biết, hoặc có biết cũng không cản nổi; đó là TRÍ .
Bà ra tay thật quyết liệt, thật bình thản và dứt khoát.
Trước khi ra đi bà còn bình tĩnh để gọi ra hải ngoại cho các đồng đạo của bà và căn dặn những việc phải làm trong tương lai; đó là DŨNG .
Nếu bà là một người được huấn luyện gian khổ để có một bản lãnh kiêu dũng của một samurai thì điều đó không lạ gì .
Nếu bà mang trọng trách của một tướng lãnh chết theo thành, một thuyền trưởng chết theo tàu thì điều đó không lạ gì .
Khi bà không có đủ sức mạnh để ngăn cản lũ hung tàn phá đi những cái bà yêu quý, bà chọn cái chết để gào lên tiến nói uất hận .
Tôi muốn nói đến một người đàn bà quê mùa VN; bà NGUYỄN THỊ THU .
Một người đàn bà bé nhỏ, bình thường; thế nhưng trong việc làm của bà gồm đủ BI, TRÍ, DŨNG thật làm cho người đời vừa ngưỡng mộ , vừa tiếc thương, vừa kính phục .
Bà đã đi khuất, giờ thì ai muốn nói gì về bà cũng được; bà chẳng còn có thể nói lại .
Thế nhưng, việc làm của bà đã trong sáng như ánh mặt trời; đối với tôi như thế là quá đủ .
Tôi muốn dành cho bà một tiếng gọi vừa thân thương, vừa tha thiết, vừa trang nghiêm, vừa cảm phục và kính trọng .
Tôi dành cho bà tiếng Mẹ
Mẹ Thu ....!!
Mẹ NGUYỄN THỊ THU ....
Mẹ Thu ..!!
Mẹ đã quyết, thà làm viên ngọc vỡ
Nhưng sắc kia còn mãi mãi tươi xanh
Chẳng chịu làm một viên ngói đẹp xinh
Mà để chịu hoà mình trong phấn thổ
Vào đời lúc quê hương tràn đau khổ
Dưới gót giầy đô hộ , lũ ngoại xâm
Mẹ cất bước theo chân Huỳnh Giáo Chủ
Đem đạo giúp đời, Mẹ sống rất ân cần
Mẹ lớn lên giữa hồng trần ly loạn
Ngày qua ngày nghe chán đạn bom rơi
Lòng quặn đau, Mẹ gọi .....Việt Nam Ơi..!!
Tim tan nát trước cảnh đời thê thảm
Mẹ mong manh, một Cánh Hoa Thời Loạn
Mẹ lên đường, khổ nạn có hề chi
Đất nước mời, Mẹ cất bước ra đi
Cho ánh đạo sáng ngời Chân, Thiện, Mỹ
Mẹ yêu đời, yêu người không ngưng nghỉ
Chẳng cam lòng sống ích kỷ, vị thân
Yêu quê hương, Mẹ yêu cả tha nhân
Sống xứng đáng như lời Thầy giáo huấn
Đốc Vàng Hạ , Mẹ cười đau, khóc hận
Nghe tin thầy thọ nạn phải lìa xa
Đuổi giặc Tây, Thầy đi cứu sơn hà
Có ngờ đâu lũ quỷ ma ám hại
Mẹ đớn đau, Mẹ nghẹn ngào kinh hãi
Thân nữ nhi, phận cỏ dại hoa hèn
Mẹ âm thầm rời cuộc sống bon chen
Mẹ lặng lẽ dâng đời cho đạo pháp
Trái tim Mẹ, tình quê hương bát ngát
Phận gái quê, mộng ước có bao nhiêu
Đêm từng đêm, Mẹ chỉ nguyện một điều
Thanh bình xuống thật nhiều trên đất nước .
Và Mẹ sẽ dừng bước chân xuôi ngược
Sống an lành bên thửa ruộng, vườn rau
Mẹ cười hiền nhìn con, cháu, rể, dâu
Gợi nhớ lại những năm đầu gian khổ
Rồi Mẹ dắt cháu con đi viếng mộ
Kể lại thời đô hộ của cha, ông
Chuyện người xưa đi gánh vác non sông
Chuyện Nhật Tảo hoả hồng oanh thiên địa
Và Mẹ dạy cháu, con điều nhân nghĩa
Đem thương yêu ra xoá bỏ hận thù
Với những ai còn mê mụ hôm nay
Lấy chí nhân mà thay cho cường bạo
Mẹ chẳng dạy đua đòi danh vị hão
Đời phù du, chút giông bão hề chi
Mẹ dạy con sống xứng đáng nam nhi
Phải làm được việc gì cho đất nước
Dạy trước tiên học lấy điều nhân đức
Khuyến khích con góp sức giúp sơn hà
Nhớ nằm lòng: "Vị nước bỏ thù nhà"
Nhưng giặc đến, phận đàn bà cũng đánh
Chuyện đạo pháp, Mẹ chung vai cùng gánh
Mẹ hết lòng đem ánh đạo soi đời
Mẹ mong con sống xứng đáng kiếp người
Để nước Việt luôn ngời tươi sáng mãi
Nhưng hôm nay thêm một lần kinh hãi
Lũ mặt người, dạ thú, giết Thầy xưa
Đầy mưu sâu, thừa mánh khoé lọc lừa
Chúng phá đạo mà không chừa thủ đoạn
Trước bạo quyền, lòng già bừng lửa giận
Mẹ ra tay, vị đạo pháp thiêu thân
Hồn về bên quan Thượng Đẳng Đại Thần
Cùng sánh vai, bên chân Huỳnh Giáo Chủ
Ngày Mẹ đi, đất trời cùng ủ rũ
Mẹ uy nghi, con cháu của Hai Bà
Mẹ ra đi, rung chuyển cõi ta bà
Lửa thiêu Mẹ, bùng chói loà oanh liệt
Mẹ để lại bao nhiêu là thương tiếc
Triệu con tim, tha thiết nhịp thương đau
NGUYỄN THỊ THU, tên Mẹ sáng nghìn sau
Cho lừng lẫy danh Gái Nam, nước Việt
Mẹ ..Me. ơiii ..!! Cho dù con vẫn biết
Cuộc đời nay là "Sống gửi thác về"
Vẫn đớn đau, vẫn quay quắt trăm bề
Lòng lịm chết theo Mẹ về chín suối
Muôn vàn thương tiếc
Ly Hương
Mẹ Thu đã ra đi vì THA NHÂN trong đó có cả tôi và bạn .
Nhân mùa Vu Lan mời bạn hãy cùng tôi thắp cho Mẹ Thu một nén hương lòng .