Người bạn trẻ ..!!
Đã lâu rồi, tôi có viết 1 lá thư gởi Người Bạn Trẻ mà không biết NBT còn nhớ hay không..!!??
Mùa Vu Lan này viết thư cho bạn, tôi muốn nói đến một đề tài mà trong kho tàng văn chương
của chúng ta cũng đã có hàng ngàn người nhắc đến mà vẫn không đủ....
Tôi muốn nói đến..........Mẹ.
Thượng Đế khi nhìn thấy nỗi đau khổ của nhân loại, ngài muốn xoa dịu nỗi khổ đau ấy, thế nhưng mỗi người có một nỗi khổ khác nhau nên Thượng Đế nghĩ ra một món quà có thể làm vơi bớt tất cả mọi nỗi khổ mà bâ’t kể đó là việc gì....
Thượng Đế đã ban cho mỗi người một ............người Mẹ
Mẹ ... mo’n quà tuyệt vời nhâ’t, quy’ gia’ nhâ’t của thượng đê’ dành cho nhân loại .
Không một mo’n quà nào của nhân loại tặng cho nhau lại co’ thể tuyệt vời bằng mo’n quà của Thượng Đê’
Không một vật dụng nhân tạo nào, không một tiện nghi văn minh vật chất tối tân nào hôm nay và mãi mãi,có thể êm ái bằng...........vòng tay Mẹ
Nhất là đó lại là vòng tay của một người Mẹ Việt Nam.
Mẹ .........một âm thanh êm đềm và tha thiết nhất trong ngôn ngữ nhân loại; tiê’ng gọi đầu đời của con người khi mơ’i lọt lòng .
Mẹ .........hình ảnh của một con cò cặm cụi ở bờ ao dãi dầu sương gio’ để tìm những miê’ng mồi nho nhỏ đem về nuôi lũ con thơ dại, yê’u ơ’t .
Mẹ ... hình ảnh của người đàn bà trẻ kêu lên : Thằng Bò, ca’i Lơ’n, cái Bé ... không..!! Anh phải sống ..!! Và buông mình xuôi theo giòng nươ’c oan nghiệt .
Mẹ .....hình ảnh một người đàn bà đo’i lả, kiệt sư’c, tay run run cầm mảnh dao cạo că‘t đư’t đầu vu’ đã cạn khô sữa để san sẻ những giọt ma’u sau cùng trong thân thể cho đư’a con thơ hầu ke’o dài chu’t i’t sự sô’ng mong manh của con sau khi mình nhắm mắt, xuôi tay .
Mẹ .....hình ảnh một tâ’m lưng xương xẩu, nhỏ be’, đang cô’ cong người để che chở cho con ở một go’c tường trên hè phô’ khi chạy không kịp xuô’ng hầm tru’ ẩn lu’c đạn pha’o ki’ch của quân thù chụp xuô’ng .
Mẹ ......hình ảnh của người thiê’u phụ mặt mày nhợt nhạt vì sợ hãi, run run đư’ng dậy từ lu nươ’c và thâ’t thểu đi theo bọn hải tặc man rợ để chu’ng khỏi kha’m pha’ ra đư’a con ga’i nhỏ của mình đang ngồi bên trong .
Trong cuộc đời của những kẻ tàn bạo nhâ’t, gian a’c nhâ’t, bị mọi người trên thê’ gian muô’n diệt trừ, băm vằm ra ngàn mảnh; mà nê’u còn một người nào co’ thể tha thư’ cho hắn thì người â’y nhất định phải là Mẹ .
Ngoài Mẹ đã sinh dưỡng ra, chu’ng ta lại còn co’ Mẹ Việt Nam nghèo kho’, khô’n khổ nhưng tâ’m lòng bao la vô hạn
Ngày xưa, tôi cũng co’ những nhận xe’t thật là nông cạn và â’u trĩ, hâ’p thụ được ti’ văn minh khoa học đã vội xem đo’ là chân ly’ và dùng no’ để xe’t đoa’n mọi việc; cho đê’n khi Mẹ sang đoàn tụ ....
Mẹ ơi..!! Đạn pha’o ki’ch no’ công pha’ như thê’ mà lâ’y lưng ra che cho đư’a nhỏ thì ăn thua gì .
Mẹ ơi..!! Cắt ngực ra cho con bu’ bằng ma’u thì cũng đâu co’ sô’ng thêm được bao nhiêu, sao lại làm vậy..!!??
Mẹ chỉ cười : Thì vẫn biê’t thê’....
Và còn biê’t bao nhiêu là câu hỏi ngu dô’t kha’c mà phải mâ’t một thời gian dài tôi mơ’i co’ câu trả lời ....
Những người â’y họ làm là vì một ly’ do râ’t đơn giản....
Vì họ Là...............Me. !!
Chỉ co’ vậy thôi ..!!
Tôi thật là ngu dô’t khi dùng những ca’i ly’ lẽ của khoa học con người để mà đi tìm câu giải đa’p về mo’n quà tuyệt hảo của Thượng Đê’ ....
Khoa học thượng đẳng của con người hôm nay bâ’t qua’ thì cũng chỉ làm ra được những thư’ vũ khi’ gọi là tô’i tân, hay những phi thuyền không gian vơ’ vẩn mà thôi .
Trong mă‘t Mẹ, những thư’ đo’ không đa’ng gia’ bằng ca’i ngo’n chân u’t của con Mẹ
Thê’ mà..!!
Người cộng sản Việt Nam hôm nay đã chà đạp Mẹ xuô’ng tận đa’y sâu vực thẳm
Làm sao tôi co’ thể hiểu được những câu "thơ " như :
Ôi sung sươ’ng lần đầu tiên con tập no’i
Tiê’ng đầu lòng con gọi Si’ta lin
Làm sao hiểu được những câu nhiê’c mo’c, đay nghiê’n trong những buổi đâ’u tô’ Mẹ của những con "người " Cộng Sản
"Mày " cho "tao " ăn nhưng "mày " hành hạ "tao", "mày" đa’nh mắng "tao", bây giờ "mày" phải đền tội trươ’c nhân dân ..!!!!!
Ôi...!! Khoa học nào co’ thể giải thi’ch được đây..!!?? Ca’i hoa’ châ’t nào co’ thể làm cho con người Việt Nam no’i lên được câu â’y..!!??
Ngay cả Mẹ Việt Nam thì "người" Cộng Sản cũng cắt đâ’t dâng, đô’n cây rừng trân quy’ ba’n cho ngoại bang..!!!!!
Còn những người bình thường như chu’ng ta không "được" sự gia’o dục của ca’c "Đỉnh Cao Tri’ Tuệ" ; mà bằng những lời dạy dỗ của cha ông qua ca dao, tục ngữ, thơ, văn, thì chu’ng ta nghĩ gì về Mẹ ??
Lòng Mẹ bao la như biển Tha’i Bình, .... dạt dào
Tình Mẹ tha thiê’t như đồng lu’a chiều, ....rì rào
Lời ru êm a’i như tiê’ng sa’o diều ....ngọt ngào
Tiê’ng ru êm đềm trăng tà soi bo’ng, Mẹ yêu
Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu
Tình Mẹ yêu mê’n như làn gio’ đùa mặt hồ
....
Thương con..!! Thao thư’c bao đêm trường
Con đã yên giâ’c, lòng Mẹ vui sươ’ng biê’t bao
Thương con..!! Khuya sơ’m bao tha’ng ngày
Lặn lội cheo leo, nuôi con đê’n ngày lơ’n khôn
Dù cho năm tha’ng không quản thân gầy Mẹ hiền
Một sương hai nă‘ng cho bạc ma’i đầu buồn phiền
Ngày đêm sơ’m tô’i vui cùng con nhỏ một niềm
Vẫn mong quay về Mẹ hiền năm tha’ng triền miên
Thi sĩ Nguyễn Chi’ Thiện, một người dân miền bắc, bị tù đầy hê’t cả thời son trẻ vì đầu o’c không chịu sự gia’o dục của Cộng Sản; đã viê’t về Mẹ khi ông đang ở trong tù như sau :
Mẹ Tôi
Mẹ tôi trong những ngày giỗ chạp
Thường ngồi chắp tay cầu khẩn giờ lâu
Chiê’c a’o hoa hiên cũ đã bạc mầu
Tôi chỉ thâ’y mẹ dùng khi lễ ba’i
Đời của tôi nhiều khổ đau oan tra’i
Mẹ bao giờ cũng cầu nguyện cho tôi
Đư’a con trai tù tội mâ’y phen rồi
Hàng nươ’c mắt chảy giòng trên ma’ Mẹ
Ngồi bên Mẹ tôi thâ’y mình nhỏ be’
Tình thương yêu của Mẹ lơ’n bao nhiêu
Mẹ ơi..!! Con lòng chỉ nguyện một điều
Được gần sô’ng đừng lìa xa khỏi Mẹ
Giờ hẳn Mẹ mỗi khi ngồi cầu lễ
Cho đư’a con tù bệnh chô’n rừng sâu
Chiê’c a’o hoa hiên cũ đã bạc mầu
Phải đẫm ươ’t bao nhiêu hàng nươ’c lệ !!
Nguyễn Chi’ Thiện(1963)
Trong lao tù địa ngục trần gian, ông không nghĩ đê’n mình mà lại nghĩ đê’n Mẹ cho thâ’y tình yêu thương của Mẹ vượt lên hẳn những đoạ đày trần tục.
Thê’ nhưng thảm thương thay, Mẹ ông lại mâ’t đi trong đau đơ’n khi chưa được nhìn thâ’y mặt đư’a con trai; ngày Mẹ mâ’t, trong tù ông đã đau đơ’n kho’c Mẹ .
Mẹ Ơi ....!!
Mẹ ơi..!!
Mẹ đã mâ’t rồi..!!
Tra’i đâ’t không còn co’ Mẹ
Mẹ chẳng bao giờ còn thâ’y mặt con
Còn kho’c nữa..!!
Con chẳng cần ra tù nữa
Nê’u thầy không còn sô’ng Mẹ ơi..!!
Mẹ đã mâ’t rồi
Mãi mãi không còn thâ’y Mẹ ..!!
Mai hậu đời con cũng hê’t
Mà vẫn không thâ’y Mẹ; Mẹ ơi..!!
Nguyễn Chi’ Thiện (1970)
Trong khi â’y, những người Cộng Sản lôi cổ những người Mẹ đang còn sô’ng khoẻ mạnh, vui vẻ vơ’i mình ra để đâ’u tô’.
Hai chê’ độ , hai lô’i suy nghĩ, hai ca’ch đô’i xử vơ’i Mẹ .
Co’ lẽ ngày nào những đư’a con của Mẹ Việt Nam hiểu được lòng Mẹ thì Mẹ mơ’i co’ thể mỉm cười hãnh diện vơ’i thê’ giơ’i .
Ca’c bạn từng xem những phim về băng đảng tội a’c của Mafia như God Father..v.v. chắc co’ lẽ ca’c bạn cũng đã thâ’y những cảnh về Mẹ của những tay trùm Mafia; dù họ là thủ lãnh giê’t người không gơ’m tay nhưng trong mắt Mẹ họ vẫn chỉ là những đư’a con be’ nhỏ
Trươ’c đây, co’ 1 bạn đã viê’t về mô’i liên hệ khắng khi’t vơ’i Mẹ của người đàn ông Y’; bài viê’t co’ y’ trêu chọc nhưng tôi lại râ’t ngưỡng mộ tâ’m lòng của họ đô’i vơ’i Mẹ
Co’ thể no’i họ nhìn thâ’y ca’i bao la, tuyệt vời, của Mẹ mà ca’c nươ’c kha’c không nhìn thâ’y; họ mặc kệ và họ vẫn giữ nê’p sô’ng riêng mình
Mọi người co’ thể cười chọc ghẹo họ; nhưng chẳng ai khinh họ bao giờ
Nê’u Người Bạn Trẻ còn Mẹ thì xin hãy hê’t sư’c trân quy’ mo’n quà mà Thượng Đê’ đã ưu a’i dành cho và xin gởi tặng bạn một đoa’ hoa hồng đỏ để chia vui....
Nê’u Mẹ bạn đã mâ’t đi thì xin hãy nhơ’ rằng Mẹ vẫn đang quâ’n qui’t bên bạn để giu’p đỡ, chia sẻ, và thương yêu bạn; chắc chắn như thê’ vì Mẹ là......Me.; đơn giản vậy đo’; và xin gởi đê’n bạn đoa’ hoa hồng trắng để chia sẻ nỗi buồn
Còn nê’u Người Bạn Trẻ nghĩ rằng chỉ cần giữ trong lòng là đủ hì đo’ là quyền của bạn , AnhDao hiểu rằng mỗi người co’ một lô’i suy nghĩ kha’c nhau mà
Thê’ nhưng xin thông cảm cho ca’i ca’ch thô’ lộ tình cảm kiểu quê mùa của AnhDao
Càng sô’ng ở ca’i xư’ "văn minh" này lâu, tôi lại càng yêu ca’i "quê mùa" của Mẹ và lại càng thâ’y mình nhỏ đi trong đôi mă‘t Mẹ
Đô’i vơ’i Mẹ, chẳng bao giờ nên dùng những chư’ng minh khoa học hay những kỹ thuật tô’i tân của con người ra thuyê’t phục Mẹ cả vì....
- Mẹ không hiểu
- Mẹ không thể hiểu
- Mẹ không muô’n hiểu
- Mẹ không cần hiểu
Mong bạn...........hiểụ!!
Vì sao..!!??
Vì Mẹ là...........Me.
Mẹ là Mẹ, nên Mẹ co’ thể làm những việc mà chỉ co’ Thượng Đê’ là người đem Mẹ đê’n tặng bạn mơ’i hiểu được Mẹ mà thôi
Nê’u không bằng lòng, hãy ki’n đa’o tra’nh ne’ chư’ đừng bao giờ làm tổn thương lòng Mẹ .
Mong bạn tìm được bầu trời hạnh phu’c trong ....vòng tay Mẹ ...
Mẹ ơi .... Mùa Vu Lan, thương ki’nh về tâ’t cả ca’c bà Mẹ Việt Nam ....
Mẹ ơi ...!!!
Giã từ thơ ngây đó
Lên xe về nhà chồng
Đôi gót sen nho nhỏ
Tập những bước long đong
Mẹ theo Cha lặn lội
Khắp nam, bắc, tây, đông
Chẳng quản gì sương gió
Im lặng bước theo chồng
Qua một lần thế chiến
Nhìn đất nước tang thương
Nỗi lòng cô gái trẻ
Chiếc lá giữa đại dương
Ngày Mẹ đến miền Nam
Mắt lệ ứa hai hàng
Ôm con trên đất lạ
Mẹ lo sợ hoang mang
Rồi chẳng được bao năm
Cha nằm xuống âm thầm
Mẹ thành người goá phụ
Cánh hoa giữa tuổi xuân
Đến cuộc chiến đau thương
Con của Mẹ lên đường
Tiếng gọi trai thời loạn
Đi đáp lời quê hương
Một lần nữa lo âu
Tóc Mẹ sớm đổi mầu
Có bao nhiêu sợi bạc
Là ngần ấy đêm thâu
Giờ này trên đất lạ
Đã hết cả cuộc đời
Niềm mơ cho đất nước
Có lẽ hụt mất rồi..!!
.......
Mùa Vu Lan lại đến
Mẹ ơii..!! Mẹ có hay
Con thì thầm bên gối
Nhìn Mẹ ngủ giấc say
Tay Mẹ gầy yếu ớt
Hơi thở nhẹ như sương
Đôi mắt sâu thăm thẳm
Chứa đựng cả trời thương
Tóc Mẹ ngả màu bông
Từ thuở để tang chồng
Đôi vai oằn chĩu nặng
Mẹ gánh cả non sông
Ôm cành hoa hồng thắm
Mầu đỏ tựa như son
Thầm cám ơn trời phật
Đã tặng Mẹ cho con
Một cành hoa hồng trắng
Để chia sẻ cùng ai
Mang niềm đau mất Mẹ
Như mất cả tương lai.