Còn thân tôi, cánh Phượng tàn, ủ rũ
Đang ngồi xem trời thay lá sang thu
Để đưa tôi vào giấc ngủ ngàn thu
Thoát ra khỏi cuộc đời đầy ác mộng
Cuộc đời của tên chiến binh bại trận
Kể từ lần xa xuống hố năm xưa.....!!
Kiếm, cung tôi rơi mất tự bao giờ
Đành lê lết một cuộc đời chết dở
Nhưng tôi rất cưng chiều cô em nhỏ
Chúng tôi thường hay tâm sự cùng nhau
Em hỏi tôi : "Đời anh sẽ về đâu......??"
Tôi khẽ nói : "Anh cũng không biết nữa..!!"
Bản thân anh tên chiến binh ngã ngựa
Có còn chi mà nghĩ chuyện ngày mai...!!
Bị trời đầy nên cứ mãi sống dai....!!
Để trả nợ những năm dài thê thảm
Cô em thấy những khi tôi chán nản
Thường gởi thơ, thông cảm hỏi thăm tôi
Những lá thơ em an ủi,.......nguôi ngoai..!!
Và khích lệ với những lời tươi sáng
Tôi vẫn thương cô em này ghê lắm
Nhưng một hôm em đang đắm mộng mơ
Tôi nào hay một giấc ngủ nên thơ
Nên tôi đến, tôi lay cô em tỉnh
Em giật mình nên em hơi cáu kỉnh
Tôi nào ngờ cơn mộng đẹp em tôi
Tôi vụng về nên phá giấc mộng đời
Làm em mất một cơn mơ đẹp quá
Lỗi tại tôi, ......lỗi tại tôi tất cả
Em tỉnh rồi cũng chả khác chi đâu....
Chỉ làm cho đôi má phấn hoen mầu
Và trên mắt em vương sầu lệ ứa
Em gái cưng, từ nay anh xin hứa....!!
Chẳng bao giờ anh tái phạm nữa đâu
Thà để cho em ngủ mộng muôn mầu
Còn hơn thấy đời đen như hắc ín