Trên net tôi có quen người con gái
Hai đứa tôi cũng chẳng nhỏ nhít chi
Nhưng cô em sao lại thích những gì
Thiên hạ bỏ đi không thèm ngó tới
Ma dại thân tàn không một xu dính túi
Sống trong đau thương và tủi nhục nhiều hơn
Nước mất từ lâu, vẫn chống đỡ cô đơn
Ngày lại ngày qua, chan cơm bằng nước mắt
Cô em ơi..!! Tôi có đôi điều thắc mắc
Cô đến để rồi cô sẽ được những chi
Những thứ cô yêu, thì thiên hạ vứt đi
Người ta coi không đáng một đồng xu nhỏ
Cô em làm tôi suy tư nhiều lắm đó
Đường tương lai còn lại có chuỗi ngày sầu
Chẳng lẽ cô chưa từng biết đến thương đau
Mà nhắm mắt cứ lao đầu không biết sợ ??
Là nam nhi khi non sông còn nặng nợ
Nước mất rồi, đời chỉ tạm bợ mà thôi
Sao lại còn đem đến được chút niềm vui
Để trao tặng cô trong những ngày sắp tới ..??
Bao năm qua làm một cánh chim trôi nổi
Giờ lại lao đầu như một chú thiêu thân
Đã hêt rồi những năm tháng tuổi thanh xuân
Trao đất nước rất ân cần không hối hận
Nếu phải trở lại từ đầu thêm một bận
Cũng vẫn xin làm một anh lính Việt Nam
Cùng thăng trầm, cùng hoạn nạn, với giang san
Đành chịu vậy, đã nát tan, đành chịu vậy
Nhưng chẳng thể nhìn lũ côn đồ mất dậy
Đang chia nhau dầy xéo quậy phá quê hương
Bao nhiêu năm rồi cứ vẫn mãi tang thương
Bảng thành tích bao nhiêu năm đều hạng bét
Hơn được một nước, chúng đem khoe cùng hết
Rồi năm sau lại tụt xuống hạng như xưa
Bầu bán gì, "Vũ Như Cẩn " chẳng ai ưa
Quẩn lại quanh đi, vẫn mặt mo như cũ
Từ Hồ Chí Minh đến lâu la một lũ
Mồm đứa nào thì cũng bê bết máu tươi
Chúng đem tiền xương tiền máu của dân tôi
Ra hải ngoại để ăn chơi trác táng
Hiện nguyên hình là lũ côn đồ khốn nạn
Bắt nạt người dân yếu đuối mà thôi
Ra nước ngoài gặp điếm Mỹ chúng cười tươi
Tiền xương máu dân chúng vãi ra hàng nắm
Nụ cười gái điếm ở nơi đây mắc lắm
Một đêm vui bằng làm việc cả trăm năm
Của người dân quê tôi lam lũ áo quần
Sáng đến tối không còn hơi để thở
Để cho chúng tung tăng vui cười man rợ
Loã lồ vui bên những mái tóc vàng, nâu
Rồi dắt nhau đi mua nịt ngực đủ màu
Đem về dâng cho các bà tư bản đỏ
Bao nhiêu lần mắt thấy tai nghe thật rõ
Mà bảo tôi cố quên được nữa hay sao
Ngẩng mặt nhìn thấy xấu hổ với trời cao
Cúi mặt xuống phải ngượng ngùng cùng với đất
Đứng ở giữa sống lất lây như con vật
Bằng cấp đầy ngăn như những tấm giấy chùi
Nói ra càng thêm xấu hổ nữa mà thôi
Dân trong nước họ chỉ cần dùng lá chuối
Đường chông gai cũng vẫn còn đang tiếp nối
Còn gì đâu làm quà để tặng cho cô
Trắng hai tay từ trước tới bây giờ
Thôi đành lỡ, người em ơi, thôi đành lỡ ...