Đường bay dang dở lưng trời
Xác thân tan nát, biết nơi đâu tìm
Em ôm ấp mãi trong tim
Niềm đau dấu ái , cánh chim đại bàng
Cuối trời phiêu lãng tan hoang
Em về gói trọn ngút ngàn thương yêu
Vần thơ nương gió tan theo
Chim bằng gãy cánh , một chiều năm xưa!
Muôn vàn tiếc thương
ĐẠI BÀNG GÃY CÁNH
Quỳ gối xuống nửa cánh chim gởi lại
Đứng lên đi hai cánh rộng xoè bay
Trách nhiệm nặng nề từ tổ quốc trao tay
Không Quân Việt Nam bước chân vào cuộc chiến
Gặp Không Quân, bạn, thù đều âu yếm
Các cô lúc nào thì cũng vẫn thế mà thôi
Vừa thấy mặt nhau đã vội trách yêu rồi
Mỗi lần gặp mặt là một lần nghe . . . . . . .chửi
Không Quân các anh, ai cũng . . . . . . .lười như hủi
Có mấy ngày về phép để thăm em
Gặp phim hay đã chẳng dắt đi xem
Còn nằm ườn xác gọi phone cho em gái
Thấy bản mặt là muốn nhéo cho mấy cái
Nhưng mà rồi nghĩ lại cũng . . . . . . . . .thương thương
Tha bao nhiêu lần mà tật cũ vẫn như thường
Mỗi lần em giận là nhơn nhơn cười . . . . . lấy điểm
Lính như vậy mà cũng đòi tác chiến
Tay chân khẳng khiu thì nhắm đánh được ai
Chỉ có nươc đi tán gái là tài
Người ta thương cũng chỉ vì . . . . . . .chót dại
Miệng nói vậy nhưng mà không phải vậy
Mỗi lần đi là một thoáng bâng khuâng
Dạ em sầu theo dõi bước chinh nhân
Trai thời chiến, mấy người đi trở lại
Càng nghĩ tới tương lai, càng ái ngại
Tuổi xuân xanh thời chinh chiến ai ơi
Hai chúng ta hai ngã rẽ của cuộc đời
Bên ảnh Chúạ em lâm râm quỳ khấn nguyện
Người trai Việt bay lên vùng trách nhiệm
Gặp quân thù âu yếm đón chân nhau
Vừa thấy từ xa, đã tặng hoa đủ sắc màu
Những đoá lửa trùng trùng "Mãn Thiên Hoa Vũ"
Anh Không Quân đùa như gặp người yêu cũ
Giọng anh cười trên tần số oang oang
Há..há,............ hôm nay có lẽ gặp "bạn vàng"
Bắn "pháo bông" đón mừng vui như . . . . .tết
Từ trên cao cánh đại bàng gầm thét
Ngang lưng trời, anh quyết chiếm chiến công
Ngay tuyến đầu anh vẫn đùa nghịch như không
Lâu lâu nhận đoá hoa hồng quân thù trao tặng
Hồng ở đây không phải là hồng tươi, hồng thắm
Hồng tình yêu tặng cô em gái mỹ miều
Là Hồng Không Gian, bung nở khắp mọi chiều
Hoa Hồng Lửa, màu tử thần mời gọi
Những cái chết, ngang lưng trời đến vội
Bao nhiêu lần, không ai nhặt xác anh rơi
Anh đến rồi đi như cơn lốc của cuộc đời
Thân tan nát cùng cây rừng đá núi
Anh cũng đáp lại bằng những quả xanh tươi rói
Quân thù vừa thấy đã biết nuốt không vô
Vì quả này không phải quả táo hoặc quả bơ
Mà là quả bom bi, cùng bom lửa
Nhưng hôm nay anh là người ngã ngựa
Giac căm thù, đầy ải xác thân anh
Bao nhiêu đoạ đầy thân xác đã tan tành
Chỉ còn ánh mắt, nét con Đại Bàng Gãy Cánh
Em đi thăm, gửi gói quà, tấm bánh
Anh vẫn cười, giọng nghịch ngợm năm xưa
Tại thấy trong người chất mỡ quá dư thừa
Nên mấy năm nay theo chương trình "Đai-Ét "
Anh đã đến, đã đi, và đã chết
Đời không còn ý nghĩa nữa anh oi
Còn ai đâu đùa giỡn chọc em cười
Và xin lỗi những khi em hờn giận
Anh vẫn còn đang nợ em nhiều lắm
Mà bây giờ lại định trốn hay sao
Hứa dắt đi chơi, lời anh mới hôm nào
Mà bây giờ, còn gạt em lần cuối
Lần này thì em không thèm nghe anh nói
Cũng không thèm nghe năn nỉ, ỉ ôi
Chỉ có gặp anh em mới chịu mà thôi
Tội của anh chẳng bao giờ tha thứ nổi
Anh yêu ơi sao im lìm không nói
Không ở gần em trong những lúc cô đơn
Không dỗ dành em trong những lúc dỗi hờn
Không ghé thăm em trong những lần nghỉ phép
Chỉ cần gặp anh, là em quên hết
Tội tình gì em cũng bỏ qua cho
thôi, nghe lời của em nói, đi . . . nha
Sao im lặng..!!?? Lại giận em rồi hả
Chỗ anh nằm, giờ sao âm u quá
Nghĩa trang buồn còn lại mỗi mình em
Giọt lệ buồn, hoà với giọt sương đêm
Lặng lẽ khóc, thương Đại Bàng Gãy Cánh.
( Người Tỵ Nạn Buồn Thảm )