Bé thơ ơii ..!! Có bao giơ em tưởng tượng
Cái người đời khen thưởng ...tuổi mộng mơ
Em đã bao giờ hờn dỗi vu vơ
Khi Mẹ về mà quà cho em không nhớ
Cái tuổi thơ , ngọc ngà chưa hé mở
Chưa kịp chào đã nỡ bỏ em đi
Tương lai em còn lại được những gì
Cánh hoa tàn ngay từ khi chưa ....... hé ..
Xin em đừng hận cuộc đời em nhé ..
Đường tương lai rồi cũng sẽ tươi hồng ..
Nói dối em mà anh thẹn với lòng ..
Anh nói láo mà sao không biết ngượng ..
Anh đã sợ sự thật đầy sống sượng
Nói dối em mà tưởng tượng một ngày mai
Ngồi một mình , anh nghĩ cõi trần ai ..
Văn minh nhất là loài ........ man rợ nhất ..
Trong tất cả muôn triệu loài vạn vật
Có loài nào đáng hận thế không em
Suốt đời anh sẽ mãi mãi không quên
Nhìn đồng loại , ngày càng thêm cách biệt
Tay súng anh ngày xưa từng quyết liệt
Nhưng vẫn chưa đủ tận diệt lũ hung tàn
Nên bao cuộc đời thơ dại mới nát tan
Tuổi thơ Việt Nam , sắp hàng đi xuống hố
Anh muốn trở thành một tên khủng bố
Bắt kẻ từng đem đấu tố cha , ông
Giam chúng vào trong một trại tập trung
Tra tấn chúng bằng bao dung , nhân áii ..
Bắt chúng học hôm nay và ....... mãi mãi
Thế nào là tự hoán cải bản thân
Nhồi sọ chúng phải yêu nước , thương dân
Không cho chúng mãi lầm đường , lạc bước ..