Anh ơị !!.......người chiến sĩ vô danh
Vào đời lúc vận nước điêu linh
Trong lòng đất giặc anh vùng vẫy
Mong mỏi hậu phương kiến thái bình
Cất bước lên đường một chớm thu
Âm thầm từng bước chốn biên khu
Lòng địch âm thầm anh ngã quỵ
Đời anh như một kiếp phù du
Anh đã đáp lời gọi núi sông
Lý tưởng, anh ôm ấp trong lòng
Hiên ngang sừng sững, "Trai Thời Loạn"
Thành công chẳng được cũng thành nhân
Âm thầm biên giới bước chân qua
Trong lòng một sứ mạng "Kinh Kha"
Sau lưng những vết đâm trí mạng
Cho hợp theo binh pháp "người ta"
Lúc các ông vào thế cuộc cờ
Chốt đầu ông tiến, tấn công vô
Âm mưu bắt tướng, xe ngựa đổi
Lũ "chốt" sang sông vướng.......ngẩn ngơ
Anh trút hồn trong một cuối đông
Mắt trừng trừng mở, vẫn tay còng
Đôi chân còn dính cùm sắt lạnh
Ngoài kia văng vẳng tiếng cười hồng
Anh đã qua đời một sớm mai
Lòng còn ấp ủ mộng tương lai
Chung quanh những tiếng cười man dại
Văng vẳng theo anh xuống tuyền đài
Xác thân anh đã gửi bên đường
Năm qua vùi dập với gió sương
Nhưng hồn anh vẫn còn vương vấn
Mãi mãi trong lòng người tiếc thương
Bao người đang dấn bước âm thầm
Đường anh đi tiếp những đoàn quân
Hàng hàng lớp lớp theo nhau tiến
Kinh Kha thời đại khắp xa gần
Những đớn đau anh gánh trong đời
Cũng không uổng phí lắm anh ơi !!
Đã nấu nung bao tim thế hệ
Quân thù sẽ nếm đủ "trò chơi"
Nếu anh biết trước có một ngày
Tự do về trên khắp núi đồi
Viên gạch lót đường công anh đó
Hồn anh sẽ mãi mãi mỉm cười...