Đã làm trai đứng trong thời tao loạn
Phải đem thân ra trả nợ núi sông
Sao chịu để cho thua sút giới quần hồng
Ngoảnh mặt lại làm con rùa rụt cổ
Vào bàn nhậu là ầm vang tiếng nổ
Giang sơn này ông gánh chỉ một vai
Lấy cho ông thêm nữa rượu lai rai
Ông ra tay gánh vai kia,... vũ trụ
Thêm chai nữa ông bèn lăn ra ngủ
Sáng ra về ông ói mửa khắp sa lông
Còn ở nhà vợ ngóng với con trông
Lo thức trắng, vì ông di "hoạt động"
Quê hương ơi ngày nào còn giặc cộng
Tôi chỉ xin làm viên gạch nhỏ lót đường
Cho anh em tôi về giải phóng quê hương.
Âm thầm chết, tôi không lời oán hận
Tôi chấp nhận cho giặc thù bôi bẩn
Vật chất lẫn tinh thần đành chịu phải hy sinh.
Thiêt hại lây lan sang đến cả gia đình
Tôi cam chịu và xin đành chấp nhận
Tôi làm thế chẳng phải vì tôi hận
Tôi cũng không ghét bỏ chủ nghĩa chi
Tôi làm thế chẳng qua chỉ tại vì
Tôi có mắt và tôi còn tim óc
Tôi không nhớ bao nhiêu lần tôi đã khóc
Khi nghe tin ở trong nước, quê tôi
Và những tin ở khắp mọi chân trời
Con gái Việt bị người đem rao bán
Những bản tin làm đầu tôi choáng váng
Gái Việt bây giờ rẻ hơn chó, hơn heo
Nói văn hoa họ gọi rẻ như bèo
Nước lân bang ùn ùn sang cưới vợ
Cưới đem về là làm thêm ở đợ
Đến nơi là cung phụng suốt ngày đêm
Ngày thì đi làm nô lệ không tiền
Đêm đến là xác thân gia đình chung hưởng
Nào chú, nào anh, nào cha, nào dượng
Chúng sắp hàng tranh cãi lấn chen nhau
Giữa lũ sói lang cành hoa nhỏ nát nhầu
Ôi kinh tởm .....!! một lũ người thú vật
Ngày thìngoài đồng nắng mưa quần quật
Đêm đêm về bèo dạt cánh hoa trôi
Lòng ước mơ được bằng một con chó mà thôi
Sao lại có những mảnh đời không tưởng nổi
Thất thểu sống những cuộc đời lầy lội
Nghiệt ngã ôi...!!... lại còn lúc phải sinh con
Sinh con ra nào có được vuông tròn
Vì kết quả những trò chơi thú vật
Con ra đời đứa hư tay hỏng mắt
Ôi mẹ nào không khỏi nát lòng đau
Vẫn phải sống đời tận dưới đáy thảm sầu
Nhan sắc đã dần đi vào tàn phai héo úa
Thế là đánh đập, cùng thêm la mắng nữa
Ngày qua ngày nát bét cả tâm cang
Đau đớn, ôi....!! người nô lệ da vàng
Tìm đường trốn, nửa đêm, trong hốt hoảng
Hành trang lên đường là một tâm hồn rối loạn
Đứa con tật nguyền còn ẵm ngửa trên tay
Trốn nhủi, trốn chui ở giữa những rừng cây
Như con thú nhỏ bị người săn đuổi vâ,y
Lòng phập phồng lo bao nhiêu là cạm bẫy
Sợ ngay từ cả con rắn, con giun
Vớ được là ăn từ lá dứa, lá giong
Con đã chết trên tay nào có biết
Giữa rừng âm u, lấy tay cào huyệt
Chôn con thơ rồi vội vã lên đường
Trèo núi vượt rừng trong suốt mấy tháng trường
Vừa thấy mặt đồng hương cô oà khóc
Người đàn ông chở các con đi học
Vội vã dừng xe lại ở bên đường
Vực cô lên chạy thẳng đến nhà thương
Đem cấp cứu người về từ cõi chết
Khi cô tỉnh thì người ta mới biết
Trên đời này địa ngục có hẳn hoi
Trước tới giờ cứ tưởng nói chơi thôi
Địa ngục trần gian ai ngờ là có thiệt
Gia đình cô sau bao năm biền biệt
Cứ tưởng đời cô đang vui hưởng giàu sang
Nay cô về đây cả giòng họ bàng hoàng
Vì ai đấy nếu không vì ....BÁC, ĐẢNG .??
Các bạn ơi tôi là thằng KHỐN NẠN
Nếu tôi giả vờ còn bán tín bán nghi
Nếu tôi còn nở được nụ cười khì
Khi nhìn thấy những mảnh đời thê thảm
Bản thân tôi cũng là người tỵ nạn
Vục mặt tìm quên trong chén rượu được sao anh?
Hay đi tìm mua những áo gấm mới toanh
Trở về nước để......"trả thù dân tộc"..!!??
Tôi hỏi bạn làm sao tôi không khóc
Khi mà tôi không giúp được quê hương
Tôi ước mơ nghe tiếng gọi lên đường
TRAI THỜI LOẠN trong ngày về giaỉ phóng
Với trái tim tôi đang còn sôi nóng bỏng
Tôi sẽ xin làm viên gạch nhỏ lót đường
Hay chỉ là một chú kiến đáng thương
Cũng cắn chân giặc trước khi bị nghiền chết
Khi tôi chết cuộc chiến này chưa hết
Xuống gặp giặc Hồ tôi cũng quyết vặt râu
Vặt râu xong còn phải lột da đầu
Để rửa hận cho triệu người dân Việt
Tôi chỉ cam lòng nằm im chết thiệt
Khi dân tôi đứng lên tự giải phóng quê hương
Khi tiếng nổ rền vang trên khắp mọi phố phường
Tôi xin chết dù banh như xác pháọ
( Người tỵ nạn buồn thảm )