a

a

Nguyễn Thị Ngọc Hạnh

  1. Dũng sĩ chống Tây
  2. Tên Người là Nguyễn Văn Lý

a

Hoàng Cầm

  1. Bên kia sông Đuống
  2. Kịch thơ : Hận Nam quan
  3. Lá Diêu bông

a

Vũ Hoàng Chương

  1. Nguyện cầu
  2. Quên
  3. Trả ta sông núi

a

Vườn thơ " Mỉm Chi Cọp "

  1. Anh Lính Việt Nam ơi
  2. Anh và tôi
  3. Bác giang hồ
  4. Biệt kích cô đơn
  5. Cá kình nhược tiểu
  6. Cam chịu
  7. Chiến sĩ vô danh
  8. Đã bao giờ em biết
  9. Đại bàng gãy cánh
  10. Đây An lộc
  11. Em gái
  12. Em gái cưng
  13. Kỷ niệm xưa
  14. Mảnh đời
  15. Mẹ
  16. Mẹ Thu
  17. Mẹ và lính
  18. Mẹ yêu
  19. Một ánh sao rơi
  20. Muộn màng
  21. Nghẹn ngào
  22. Nghiệt ngã
  23. Những cánh hoa không nở
  24. Quê hương tôi
  25. Thân phận lính
  26. Thằng bác
  27. Thiên thần mũ đỏ
  28. Tiễn anh
  29. Tội nhân
  30. Ước mơ
  31. Vinh danh Thiên nga
  32. Xuân tha hương

a

Vườn thơ " Thấu tâm can "

  1. Ngày xưa , nó độc quyền Yêu Nước ! Ngày nay , nó độc quyền Bán Nước ! Nó độc quyền YÊU NƯỚC và độc quyền BÁN NƯỚC !
  2. Nhớ tháng Tư đen .
  3. Nó , lại bày trò Bôxít !!!
  4. Nó nói , Cộng Sản bây giờ đâu giống Cộng Sản hồi xưa
  5. Sao NÓ có quyền BÁN NƯỚC
  6. Ta nêu đích danh bọn giặc thù truyền kiếp

Vườn thơ

Mỉm Chi Cọp

Con cá Kình nhược tiểu

Các bạn thân mến...!!!

Trong quân lực VNCH, bên Hải Quân có một Lực Lượng Đặc Biệt là Người Nhái; trong người nhái các anh em Hải Quân chia ra thành Nhái Bén, Nhái Bầu, và Nhái Siêu hay còn gọi là Siêu Nhái (Nếu có gì không chính xác xin các bạn Hải Quân sửa giùm nhé).

Nếu Ly Hương nhớ không lầm thì Nhái Bén hoạt động trong sông rạch, Nhái Bầu thì hoạt động trên biển và Nhái Siêu thì hoạt động ngoài lãnh thổ, đặc biệt là Vịnh Bắc Việt.

Các Nhái Siêu cóthân hình thật đồ sộ trung bình khoảng gần 1.80m -1.90m .
Thế nhưng các anh không chỉ "lớn" thể xác mà các anh còn "lớn" cả về tâm hồn nữạ

Các anh hơn hẳn người thường một bước xa lắc không theo kịp......

Các anh là những con Cá Kình Ngoài Biển Đông

Các anh hoạt động vào những điều kiện thời tiết xấu để tránh tai mắt kẻ thù.

Các anh thường đi vào những mùa giông tố bão bùng; thời tiết xấu nhất, khắc nghiệt nhất như mùa đông.......vv. để xâm nhập vào Vịnh Bắc Việt.

Các anh nhiều khi len lỏi vào tận sông rạch nhỏ để đánh xập cầu; hoặc đánh chìm những tàu chiến, tàu chở vũ khí của Cộng Sản Bắc Việt và tàu củ Nga Sô đậu trong cảng lớn.

Thường thì có tàu nhỏ chở các anh ra ngoài khơi Vịnh Bắc Việt rồi thả các anh bơi vào bờ và kéo theo xuồng phao và đeo theo mìn nổ .

Sau khi đặt mìn xong, các anh sẽ bơm xuồng phao lên để tẩu thoát ra khơi và có xuồng hẹn trước đón các anh về.

Trong quyển Thép Đen số 3, đoạn cuối có nói đến các anh, đang kể nửa chừng về chuyện của anh thì hết sách.

Mãi 5 năm sau chưa thấy sách ra thêm, hỏi anh, anh chỉ cười nói... Thôi, chú khỏi cần mua sách, cứ đưa tiền đây anh kể nốt đoạn sau cho nghe là xong...

Một trong những con Kình Ngư kiêu hùng ấy là anh Lầu Chí Chăn. Anh Chăn đã xâm nhập rất nhiều lần (trên 20 lần) và lần cuối cùng, toạ độ thả của tình báo Hoa Kỳ cho xai địa điểm 10 cây số và thay vì thả anh xuống cách bờ khoảng 1000m thì toạ độ cung cấp cho anh là 5000m.

20 năm sau ngày anh xa vào tay giặc, anh trở về như một phép lạ để biết 1 sự thật phũ phàng, cay đắng và nghiệt ngã.......

Dự trù bơi từ 12.00 giờ khuya đến khoảng 1.00 giờ hay trễ lắm là 1.45 sáng là sẽ vào đến một khúc rừng thưa hoang vắng.

Các anh đã bơi suốt đêm đến 6.30 sáng và vào nhằm đường xe chạy.....!!!

Các anh bị tàu công an phát hiện lúc bình minh khi toán của anh đang bì bõm dưới nước không có một nơi nào để có thể trốn được.

Bơi ngoài biển không giống như trong hồ bơi đâu, nhất là trong thời tiết xấụ

Những tin tức cho xai lạc năm xưa là do cố ý chứ không phải vô tình........

Trong tù lần đầu tiên mối nghi ngờ được đưa ra vì trong các toán biệt kích bị bắt, đã có 1-2 toán thoát được (dù bị vây kín) và trốn về đến biên giới Campuchia/Việt Nam và chuẩn bị nhập nội......

Thế nhưng lệnh bí mật từ trung ương đã yêu cầu toán giữ nguyên vị trí và 1 chuyến bay âm thầm của Hoa Kỳ đã đến rước các anh và thả trở lại miền bắc lần nữa và rơi chính xác ngay vào giữa vòng vây đi.ch.

Tài liệu của Hoa Kỳ được giải mật sau này đã xác định một lần nữa..... toàn thể các toán Biệt Kích, Gián Điệp, Nhái Siêu... đã bị bỏ rơi trong cái mà họ gọi là Psychological Warfare...!!!

Anh Lầu Chí Chăn may mắn còn sống sót trở về sau bao nhiêu năm đoạ đày; hiện giờ anh đang ở Los Angeles.

Lâu lâu được hãng cho thức ăn, anh lại đem chia cho bạn bè trong Sở Bắc năm xưa, anh cười cười nói :" Chiều nay anh em mình được ` bữa đánh chén tha hồ nhé..."

Anh thật là dễ thương, cao lớn dềnh dàng mà nói chuyện nhỏ nhẹ ; cái đám lau nhau em út mỗi lần có cặp nào cãi nhau mà thấy anh đến là các cô thích lắm vì anh bao giờ cũng bênh các cô......Anh lúc nào cũng đổ hết tội lên đầu đám con traị

Đám con trai kể tội bị mấy ác phụ kìm kẹp.... Anh chỉ cười xoà phân trần với mấy cô...... "Chú ấy nói đùa đấy...."

Các cô kể tội, hả giận xong, anh chờ các cô bỏ đi, có ai còn ấm ức thì anh chỉ nháy mắt nói ........Thôi nhịn đi mà, chúng mình con trai mà.... Thế là xong, chẳng ai giận anh được chuyện gì.

Nhìn anh nói chuyện thật dễ thương và hiền lành quá, thật không ai có thể ngờ được anh là một Hung Thần ngoài Thái Bình Dương năm xưa ...

Mong là anh sẽ được hạnh phúc mãi bên người vợ hiền.

Nàng công chúa đã hôn con Nhái Siêu năm xưa...........

Đất bằng nổi sóng năm xưa
Chọc trời khuấy nước , cho vừa tay anh
Lẻ loi biển Bắc một mình
Vang danh muôn thuở, Cá Kình Biển Đông!!

Con Cá Kình Nhược Tiểu

Như những con cá kình trên biển cả
Thái Bình Dương anh quẫy thoả chí trai
Vung gươm thiêng anh lật ngửa đất trời
Bao lần đưa quân thù vào ác mộng

Giặc kinh hoàng khi vừa mơ thấy bóng
Ẩn hiện như ma quỷ giữa đại dương
Nhận từ tay tổ quốc chiếc báu gươm
Anh lặng lẽ lên đường không áo mão

Cứ mỗi lần biển thét gào giông bão
Là một lần anh hớn hở tung hoành
Đường gươm đi xuất nhập, quỷ thần kinh
Núi rừng rung chuyển, bóng hình chẳng thấy

Ngày như đêm, giặc thù lo ngay ngáy
Biết ngày nào anh trở lại viếng thăm...??
Đến rồi đi người lữ khách âm thầm
Người lữ khách giặc không mong tiếp rước

Trùng dương xưa từng chọc trời khuấy nước
Đã bao lần theo giông bão ngược xuôi
Đông Hải Long Vương là bạn cũ mà thôi
Vẫn cùng anh rong chơi từ thuở nhỏ

Với quân thù anh xem như dê, thỏ
Cảng địch quân tưởng hồ tắm sau nhà
Giữa bao nhiêu thuyền địch vẫn lại, qua
Anh thản nhiên vui đùa trên sóng nước

Tàu chiến địch nằm xa xa phía trước
Liếc dung nhan, quả đúng......'hắn' đây rồi
Lòng biển sâu, anh đến cạnh......"con mồi"
Và êm ái đặt............."gói quà " bên cạnh

Việc làm xong, giờ mới hơi rỗi rảnh
Lim dim trên con thuyền nhỏ xuôi Nam
Đằng sau lưng......một tiếng nổ kinh hoàng
Còi báo động từ xa văng vẳng lại

Từ thuở nhỏ anh đã mơ hồ hải
Hỡi những ai ôm ấp mộng Kinh Kha
Anh quẫy đuôi, dâng sóng dấy can qua
Một lần đi, có mấy người trở lại

Vịnh Bắc Việt có bao nhiêu thuỷ trại
Là bấy nhiêu lần anh đã ghé thăm qua
Một tay anh rung chuyển cả sơn hà
Bao trại giặc là bấy nhiêu tai hoạ

Tình yêu anh, đem chia cho biển cả
Sóng bạc đầu, đùa giỡn.......Mỹ Nhân Ngư
Em ở nhà, ôm ấp giọt tương tư
Còn anh mãi đắm chìm trong[biển Bắc

Hậu phương xa mấy người dư nước mắt
Nhớ thương anh trong những khắc đêm thâu
Nhưng lòng anh, anh đã nhủ từ lâu
Là đã chọn chôn đời trong lòng biển

Những " Yết Kiêu " âm thầm trong cuộc chiến
Những con yêu của nước Việt hôm nay
Vừa xuống Đông, Đông đã tĩnh lại ngay
Bước lên Đoài, Đoài phải bay tức khắc

Nhưng một ngày tiễn anh trong nước mắt
Em bồi hồi,.... linh cảm chuyện không may
Rất dịu dàng, anh nắm nhẹ đôi tay
Rồi nói khẽ, không cho em nghĩ bậy

Trong giông bão, anh lên đường vùng vẫy
Mặt đại dương, vừa gió, lại vừa mưa
Thái Bình Dương, anh trở lại nhà xưa
Anh không biết lưỡi dao đâm thấu phổi

Trên lưng anh vết thương còn nóng hổi
Anh vẫn cười, vẫn đùa nghịch, vô tư
Anh đâu ngờ,.........nhát trí mạng năm xưa
Lại bị đâm bởi,......... người đồng minh bạn

Người đồng minh thề cùng anh hoạn nạn
Vẫn tươi cười, đưa tiễn, giọng thơ ngây
Hẹn hò anh ngày trở lại xum vầy
Anh lao mình vào trùng dương đêm tối

Trong giông bão, anh tung tăng quẫy lội
Nhưng vết thương đã rỉ máu sau lưng
Anh nào hay...........vết máu cứ loang dần
Anh thấm mệt với vết đâm thấu phổi

Anh đuối sức, vẫn ngang nhiên lướt tới
Mục tiêu anh, còn mãi tít mù xa
Chung quanh anh không một bóng cửa nhà
Vầng dương đã, từ từ lên nghiệt ngã

Chậm một giây, là cuộc đời tơi tả
Trời càng lên, càng tím thẫm lòng anh
Tàu công an, đâu kéo đến vây quanh
Anh chợt thấy, màn đêm vừa phủ xuống

Giặc hò reo bắt Kình Ngư mới vướng
Những đòn thù, thê thảm, khắp châu thân
Xa lưới rồi, tên........."Biển Cả Hung Thần"
Bao tan tác,........đón chờ anh trước mắt

Hai mươi năm,.....trong đớn đau quay quắt
Anh trở về như phép lạ trong mơ
Lần sa cơ lúc trước có ai ngờ
Anh trở lại,......con "Kình Ngư" muôn thuở

Anh trở về, trong cảnh đời chết dở
Về để nghe, sự thật phũ phàng thôi
Số phận anh định trước tự lâu rồi
Lần anh đi, đêm mưa giông bão tố

Mục tiêu đã thả sai 10 cây số
Và đã xa bờ đến gấp 5 lần
Anh là người chứ chẳng phải thánh thần
Nên đành để xa chân vào tay giặc

Hai mươi năm nghẹn ngào trong nước mắt
Anh trở về thương tật khắp châu thân
Em đón anh bằng cả một trời xuân
Và nhóm lửa trong con tim lạnh giá

Nhưng chẳng phải ai cũng về tơi tả
Rồi lại cùng hoà sóng nước như anh
Nhiều "Kình Ngư" thân xác đã tan tành
Long Vương đã giúp chôn mồ hoang lạnh

Các anh ơi, những số phần bất hạnh
Đã tận đi, tận hiến, tận hy sinh......
Anh đã quên, quên cả xác thân mình
Các anh hỡi con... "Cá Kình Nhược Tiểu.. !

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn thơ

Tâm bút

Truyện ngắn

Sách Lịch sử

Truyện Lịch sử

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

a
© 2005 HuyenThoai.Org – Thursday, 20 May, 2010 18:56