Thành phố vẫn còn say sưa mộng đẹp
Chỉ riêng mình anh thức trắng.....anh ơi !!.
Rừng núi xanh thăm thẳm đón chân ai
Mưa gió lạnh ướt vai người Biệt Kích
Hậu phương xa vẫn vui chơi thoả thích
Riêng mình anh, rừng biên giới hoang vu
Anh đơn thương, độc mã giữa quân thù
Anh vùng vẫy, Triệu Tử Long thời đại
Tuổi trai trẻ đem chôn ngoài quan tái
Thanh xuân ơi !!.... còn lại được những chi
Trót sinh ngay vào thời buổi loạn ly
Thản nhiên tặng đời trai cho đất nước
Anh !! anh hỡi !! những người anh đi trước
Dấu chân anh dẫm nát cả biên thuỳ
Có ngờ đâu ngày ..............tử biệt sinh ly
Bao hy sinh tan tành theo vận nước
Đứa em nhỏ chẳng kiếm cung thao lược
Giờ bơ vơ, lặng lẽ kiếp đơn côi
Lời năm xưa.......... thôi đã lỡ hẹn rồi
Ôi !!!...... đất nước rơi vào tay bạo ngược
Anh bước đi khỏi cõi đời ô trược
Nhưng tên anh in đậm đáy tim ai
Em chẳng là một Bồ Tát tái lai
Nên đành sống kiếp đời sân, si mãi
Bể trầm luân bơi hoài trong khổ ải
Lo làm chi những định mệnh vô thường
Bởi là người, nên biết giận, biết thương
Và còn biết yêu quê hương tha thiết
Bao nhiêu năm bóng quê hương biền biệt
Nhưng lòng em chẳng quên được anh ơi !!.
Từng ngày qua, là một nhớ thêm thôi
Ôi tan nát !!!..........cả quê hương rên xiết
Triệu dân đen đang kêu gào thảm thiết
Năm rồi năm vẫn chỉ trắng hai tay
Người nhìn người như quỷ dữ đầu thai
Người giết người trong tận cùng kinh hãi
Em ngồi đây với trái tim tê dại
Viết giòng thơ thương nhớ gởi anh yêu
Đôi tay em dính máu cũng quá nhiều
Nhưng em chẳng làm cách nào hơn được
Em chỉ muốn ngăn quân thù bạo ngược
Giữ bình an làng xóm giống như anh
Nhưng lòng em còn nhi nữ thường tình
Nên yếu mềm, đớn đau, như con gái
Cũng đắm say những tình yêu thơ dại
Và đam mê, rồi thơ thẩn, mộng mơ
Còn chiến tranh, từ trước tới bây giờ
Em sợ lắm,........ muôn đời, em vẫn sợ
Nhưng anh ơi, khi non sông nặng nợ
Thất phu còn hữu trách nữa kia mà.
Em,..........cánh chim bé nhỏ giữa can qua
Cũng đành phải giết người không rơi lệ
Ai làm cho em lạnh lùng như thế
Chiến tranh ơi ..!! Tàn bạo vậy hay saỏ
Buổi hành quân, máu đẫm ướt chiến bào
Bàn tay em đã đôi lần run sợ
Vào chiến địa, em tưởng như......... đi chợ
Đạn bom reo, em ngỡ...... pháo giao thừa
Giờ ngồi nghe bản... "Lạnh Trọn Đêm Mưa"
Thấy tim mình .... tan hoang thêm lần nữạ
Anh !!.. Anh hỡi ! người anh yêu ngã ngựa
Ngủ đi anh !!......anh hãy ngủ cho ngoan.
Lần sa cơ, thất thế, một đời tan.
Nhưng anh vẫn trong tim em sống mãị
Hãy mặc kệ những tranh giành phải, tráị
Mặc cuộc đời tranh cãi, thắng hay thuạ
Lũ quái thai đang đến lúc được mùạ
Gặp thời thế, thế thời đành phải thế.
Hợp rồi tan, cuộc đời cơn dâu bể.
Vẫn biết thừa rằng kiếp sống phù du
Anh ra đi, lặng lẽ một chiều thụ
Bỏ sau lưng những hận thù nghiệt ngã
Có những lúc em nghe lòng băng giá
Những chiều buồn trời đất ngập mưa bay
Nhớ đến anh, từng phút, lại từng giâỵ
Tơ đàn chùng như chính lòng em vậỵ
Bao cảm xúc, chợt bùng lên bén nhậy
Hoá thân thành giọt nước mắt trào mi
Chiến tranh ơi !!..........Sao lại đến làm chi
Trên đất nước đã tan hoang khốn khổ
Bao nhiêu năm dưới gót giầy đô hộ
Hết giặc Tầu, rồi lại đến giặc Tây
Giờ giặc Hồ, và kế tiếp........ai đây ?
Quê hương ơi !!.... Sao đoạ đày như vậy ?
Định mệnh nào an bày ra thế đấy ?
Có phải chăng tạo hoá muốn trêu ngươi ?
Lũ ma vương hớn hở toét môi cười
Trải thảm đỏ, rước ngoại bang nhập cuộc
Hôm nay đây, trang sử đầy nhơ nhuốc
Khách mua hoa, lũ lượt đến Việt Nam
Ở nơi đây hàng hoá rẻ vô vàn.
Đặc biệt nhất là loại hàng...."Gái Việt"
Nào Mỹ, Nga,... nào Đại Hàn, Pháp, Chệt
Gái còn tơ, dành để các "ngài" xơi
Em này đây, mới mười bốn tuổi thôi
Đại hạ giá, khắp nơi bày la liệt
Em đứng kia, con "Nguỵ Quân" vừa chết
Tuổi cũng vừa chỉ mới chớm mười hai
Còn trinh nguyên, lại đẹp cả trong, ngoài
Giá rẻ mạt, các "ngài" đừng ngần ngại
Bốn ngàn năm mới có lần như vậy
Dịp may này, chỉ có một không hai
Đảng đi rồi, ngàn năm tới chẳng ai
Đem gái Việt, bán cho "ngài" lần nữa
Những bán, mua, đã làm em lộn mửa
Vẫn còn đang tiếp diễn khắp nơi nơi
Những bé trai, tám tuổi đã tù rồi
Còn thơ dại, đã mang bao thứ tội
Tội giựt đồ, rồi tội ăn, tội nói
Tội giết người, đến tội bán, tội mua
Anh !!... Anh ơi ! thương biết mấy cho vừa
Tuổi trẻ đó, tương lai cho đất nước