Hồng trần cõi tử sinh, sinh tử
Kiếp con người lành dữ , dữ lành
Đường đời vạn lý độc hành
Âm thầm héo úa như cành phù dung
Trai thời loạn, cây tùng trước bão
Đường công danh, áo mão chẳng màng
Non sông một giải giang san
Hồn nương theo ngọn cờ vàng năm xưa
Nơi chiến địa gió mưa tanh máu
Học làm người , con cháu Lạc Hồng
Thắng, thua, chưa luận anh hùng
Một phần thân xác gởi cùng quê hương
Giờ kiếp sống mười phương trôi dạt
Nhìn tình đời đã bạc như vôi
Quê hương dâng cả cuộc đời
Xót xa nở một nụ cười .......... mím chi
Quê hương nhé ..!! Đành khi lỗi hẹn
Đường anh đi chẳng thẹn với lòng
Dập vùi số kiếp long đong
Mong manh như hạt bụi hồng trần gian
Đây An Lộc còn vang tiếng thét
Kia Khe Sanh, Ben Het, Dakto
Quân reo như nước vỡ bờ
A Shau, A Luoi, mịt mờ trời mây
Mãnh hổ giữa vòng vây khép chặt
Nhát dao đời cắm ngập sau lưng
Bốn bề nam, bắc, tây, đông
Âm thầm quỵ ngã máu hồng tuôn rơi
Thân chiến sĩ một đời ngang dọc
Giờ sa cơ nát ngọc, vàng tan
Sắc xanh mãi với thời gian
Đầu xanh đành để úa tàn tuổi xuân